Các bài viết

CHA TÔI (thơ:M.Ngọc Nữ)

Đôi dòng về Cha Tổ Phụ...

 

CHA TÔI

 

Cha tôi: Cố Thuận – Henri,

Quê ở Pháp Quốc - thành trì văn minh.

Tự nguyện xa chốn phồn vinh,

Xin sang nước Việt loan “tin Chúa Trời”.

Cha đi phục vụ nhiều nơi,

Chủng viện, giáo xứ một thời xông pha.

Tin Mừng loan khắp gần xa,

Nhưng tâm chưa toại, muốn ra lập dòng.

Việc đâu phải sớm thành công,

Năm lần, bảy lượt mới mong hình thành.

Ra đi ước vọng mong manh,

Thầy, trò đơn độc gánh hành lý thôi.

Phước Sơn rừng núi xa xôi,

Kiên trì, tín thác xây nôi Hội Dòng.

Bao nhiêu gian khó mặc lòng,

Xầm xì, mai mỉa: “Tính không vững bền”.

Nghe rồi Cha để một bên,

Cậy trông vào Chúa mới nên “việc này”.

Hương thơm lan tỏa ngàn mây

Người từ khắp chốn về đây hợp đoàn.

Nhà đông Cha phải lo toan,

Gương lành, giáo huấn kiện toàn tâm linh.

Nhiệt tình, quảng đại, hy sinh,

Tịnh chay nhiệm nhặt, hãm mình chuyên chăm.

Những điều làm Cha bận tâm,

Nhập “Dòng nhặt phép” lặng thầm đan tu.

Lo sao cách sống chỉnh chu,

Nên thầy dòng thánh, cho dù khó khăn.

Di ngôn để lại khuyên răn:

“Giữ luật nên thánh”, phải năng thi hành.

Dẫu chưa hợp thức, chính danh,

Vẫn vào khuôn khổ, đường lành tiến lên.

Tu luật Biển Đức là “nền”,

“Xitô đất Việt” là tên mong chờ.

Nhưng đâu nào có ai ngờ,

Cha lâm trọng bệnh, đến giờ “ra đi”

Biết rằng: “Sinh ký – tử quy”,

Ngậm ngùi giây phút chia ly sau cùng.

 

Cha đã về chốn Thiên Cung,

Đoàn con ở lại tín trung tu hành.

Việc Chúa, Người sẽ cho thành,

“Xitô chung phép” chính danh hợp đoàn.

Nói sao cho hết hỷ hoan,

Chúa thương phù giúp thành toàn như mơ.

Quyết tâm hôm sớm phụng thờ,

Đáp tình Chúa Cả mong chờ nơi đây.

Chim liền cánh, cành liền cây,

Cộng đoàn mở rộng nơi này, nơi kia.

Sau này Nam – Bắc phân chia,

Càng thêm phát triển, chẳng lìa được đâu.

Tất cả là sự nhiệm mầu,

Cha hiền khởi sự, công đầu lập nên.

Dòng càng phát triển hơn lên,

Trăm năm, nhân sự có trên một nghìn.

Tạ ơn Chúa đã đoái nhìn,

Đoàn con đất Việt đức tin non mềm.

Ơn Chúa tuôn xuống ngày đêm,

Hội dòng tăng số nhiều thêm mỗi ngày.

Đan viện Nam – Nữ xum vầy,

Ngợi khen, cảm tạ ơn đầy Chúa ban.

Chúng con nay được khang an,

Nhờ xưa Cha đã cưu mang, sinh thành.

Tri ân, cảm mến Cha lành,

Tình Cha “núi Thái” đã dành cho con.

Ví như sông cạn, núi mòn,

Ơn Cha con mãi mãi còn khắc ghi.

Cha dạy, con hứa thực thi,

Xin Cha cầu Chúa độ trì đoàn con.

Tín trung, vững dạ sắt son,

Mai lên Thiên Quốc hợp đoàn bên nhau.

 

Giuse Ngọc Nữ - Vĩnh Phước

 

 

 

DI SẢN CỦA CHA

 

Cha để lại di sản thiêng liêng

Gia bảo gia phong với gia truyền

Gia huấn gia tài làm vốn liếng

Đoàn con tăng triển khắp mọi miền.

 

Gia bảo - cho con kỷ phần riêng

Tâm huyết bao năm của Cha hiền

“Xitô Thánh Gia” là vô giá,

Muôn vàn quý hóa tri ân Cha.

 

Gia phong: những thói lệ trong nhà

Giữ vì yêu mến, chẳng kêu ca

Có ba việc chính trong ngày sống:

Phụng vụ, học hành, việc chân tay.

 

Gia truyền – lưu lại cho hậu lai.

“Bí quyết” giúp lên thánh mỗi ngày:

“Luật dòng giữ trọn”, không làm sái,

Trung thành luôn mãi, thật thánh thay!

 

Gia huấn – lưu lại trong di ngôn,

Những điều hữu ích cho tâm hồn.

Mọi nơi, mọi chốn đều tìm Chúa,

Cho đến già nua vẫn kiên trì.

 

Gia tài – Cha trối lúc sinh thì:

Gương Thầy, yêu mến giống như ri

Thiên Phụ nhân lành, con kính ái,

Yêu thương, quảng đại, sống vị tha.

 

Bấy nhiêu di sản quý của Cha,

Cốt cho huynh đệ sống an hòa,

Tình Chúa tháng ngày con quang tỏa,

Cha hiền vui thỏa chốn Thiên Cung.

 

Giuse Ngọc Nữ - Vĩnh Phước