Đv Châu Sơn Nho Quan: 0229.3866416

Đan sĩ M. Matthêu Nguyễn Thành Đạt – Bút Hiệu Mai Vương An.

Biên tập: Thiên Giang

Đan sĩ M. Matthêu Nguyễn Thành Đạt –

Bút Hiệu Mai Vương An (Mẹ Maria Nữ Vương Bình An)

Đan viện Xitô TM An Phước.

 

Ngày đó, anh đã như “ngựa chốn xa trường”. Hồn “phóng lướt tung hoành với gió sương”, “mịt mù cát bụi phong trần”. Chợt "tiếng chuông âm vọng cõi hoang vu, thức tỉnh hồn ai đang lãng du”. Anh được ánh mắt Mẹ yêu thương đoái, giúp đời anh “thắm nét duyên trời” và được tình Chúa dẫn về chính lộ và anh đã cảm nhận được tình yêu thương tha thứ của Chúa “kết nên duyên mới thủy chung với Người”, mặc lại cho đời anh “áo trắng hồng ân mới” và cùng tình yêu Ngài hôm nay anh vui bước.


“Để đời con cười trong nắng ấm bình minh

      Ôi ánh nắng của tình yêu bất diệt”

Và một khi đã “cảm nếm tình Cha, hồn nâng muôn phím tơ tình ái”. Từ đây, Thầy xin trả cho đời tất cả để chỉ còn mong ước được “như con thơ tựa đầu bên lòng Mẹ thánh với lòng thành con sắt son” và sống trọn vẹn cho tình yêu Giêsu Kitô.

Thơ Mai Vương An tỏa sáng tình yêu về cuộc khổ nạn của Chúa và những nhân vật trong Tin Mừng đã một lần bước đi bên cuộc đời Đức Giêsu Nadaret. Thống hối – Giao hòa – Tha thứ cũng là đề tại thường được nói tới trong thơ của thầy.

Dưới đây xin gởi đến các bạn những bài thơ được trích từ tập thơ Tình Cha của Thi sĩ Mai Vương An.

 

 Biên tập: M.Thiên Giang

 

 

 

 

THỨC TỈNH

  

Tiếng chuông âm vọng cõi hoang vu                                                      

Thức tỉnh hồn ai đang lãng du

Nào mau trở lại cùng nhân thế       

Chớ hoài phiêu lãng chốn âm u.

 

 

 

 

 

 

TÌNH CHÚA THƯƠNG        

 

Thân con tội lỗi khốn cùng

Nhưng ân tình Chúa muôn trùng bao la.

Bao lần con đã lìa xa

Phụ ân tình Chúa, sống xa tình người.

Mặc dầu môi hé nụ cười

Nhưng lòng tê tái, hận đời dối gian

Biết tìm đâu chốn bình an

Khi đời chỉ có dối gian lọc lừa.

Hồn ơi! Đã rõ sự chưa?

Hãy về bến cũ, chốn xưa của mình

Bến này là Chúa công minh

Thương yêu khoan thứ bằng tình bao dung

Để hồn vơi nỗi khốn cùng

Kết nên duyên mới thủy chung với Người

Từ đây môi hé nụ cười

Điểm tô sắc thắm, tình Người chứa chan.

 

 

                                                                                                      

 

 

 NGỰA SA TRƯỜNG

                    

Hồn con như ngựa chốn sa trường

Phóng lướt tung hoành nơi gió sương

Mịt mù khói toả che mờ mắt

Cản ngăn lối bước, tới thiên đường.

Chúa ơi! Xin cứu ngựa sa trường

Bởi mắt đã mờ trong khói sương

Nên không thấy rõ đường ngay chính

Đành phải loay hoay chốn bụi đường.

Xin Chúa thổi tan bụi khắp chốn

Cho con thấy rõ nẻo đường ngay

Để tiến bước đi trong chính lộ

Trờ về trong cõi-phúc thiên đường.

   

 

          

 

  ÁO TRẮNG      

           

Áo trắng trinh nguyên ngày rửa tội

Trải bao năm tháng đã tàn rồi

Bởi đã chiến chinh cùng ác qủy

Dẫu có lụi tàn lẽ thường thôi.

 

Nhưng nay áo trắng hồng ân mới

Chúa mặc cho con nét rạng ngời

Tình yêu chan chứa con vui bước

Quyết sống cho Ngài suốt cuộc đời.

 

 

 

 

 

 

TÌNH CHÚA

 

Cuộc đời lắm cảnh trái ngang

Khiến con điên đảo hoang mang giữa đời.

May thay tình Chúa đất trời

Giúp con thoát khỏi cảnh đời truân chuyên.

Để rồi kết chỉ se duyên

Cho con theo Chúa trinh nguyên một đời.

Mai đây con nở nụ cười

Hồng ân áo trắng tình Người chứa chan.

 

 

 

 

SAY TÌNH

 

Con say nhạc khúc thơ trìu mến

Cảm nếm tình Cha – ôi ấm êm !

Hồn nâng muôn phím tơ tình ái

Ngây ngất bờ môi thật ngọt mềm.

 

 

 

 

 

 

 

CHỜ ĐỢI

                           

Gần đến ngày con cùng Ngài nguyện ước

Lời yêu thương đang đặt ở vành môi

Chờ đợi con tuyên hứa nói một lời

Rằng con mãi yêu Chúa trọn đời con.

Nhưng Chúa hỡi ! Nhìn lại quảng đời con

Nào có chi để nói lời yêu thương

Với Ngài đây là một vị Quân Vương

Đã yêu con từ khi con thơ bé ?...

Ôi Tình Yêu ! Con mong ngày ước thệ

Đến thật nhanh cho con tỏ tình yêu

Dù chỉ là lời nói lúc sớm chiều

Rồi sẽ tan theo thời gian năm tháng.

Nhưng Chúa hỡi ! Con thật muốn cưu mang

Một tình yêu tinh tuyền không giả dối

Với một niềm khắc khoải luôn chờ đợi

Ngày “tình yêu” kết ước đến thật nhanh

Để nói lời yêu Chúa trọn đời con.

 

 

 

 

 

 

                  VÌ YÊU                                 

                          

       

Theo bước “Tình Yêu” con chấp nhận

Xa lìa bạn hữu lẫn tình thân

Cho dẫu “đường xưa” nay “lối cũ”

Vẫn chẳng dám sang “một bước chân”.

Ôi vì yêu Chúa con xin trả !

Tất cả cho đời những nghĩa nhân

Để tâm yêu Chúa cho nên trọn

Và mến anh em như bản thân.

 

 

 

NGỘ

 

Trong làn gió vi vu

Con nghe một lời ru

Tình yêu Chúa thiên thu

Muôn đời luôn bất tận

Nơi làn nước trong ngần

Con chìm mình soi bóng

Nhìn thấy Chúa trong lòng

Tự thẳm sâu tâm hồn.

Ấy bấy lâu đời con

Chẳng lưu tâm để ý

Mà cứ mãi bước đi

Tìm Người nơi phố chợ.

Giữa chợ đời lơ ngơ

Cuộc đời con xiêu vẹo

Và lòng ra khô héo

Đến tưởng như đã chết

Nhưng từ nay sẽ hết

Cảnh tìm chúa muôn phương

Bởi tin khắp nẻo đường

Chúa hằng ở bên con.

 

                                                                                                                                                                                               

 

                                           CẦU CỨU                                                                                                                       

 

 

Tim con đau buốt rã rời

Khi lòng con vẫn nặng đời trần gian

Nguyện xin Thiên Chúa thương ban

Giúp con thoát khỏi thế gian tình sầu.

Con nay chỉ biết cúi đầu         

Ăn năn thống hối giọt sầu trong tâm,

Bởi đời con quá lỡ lầm

Nên khi giấc tĩnh xót ngậm lòng đau.

Ôi dòng suối lệ hàng châu !

Rưng rưng giọt đắng khấn cầu tình thương

Chúa ơi ! Dẫn lối đưa đường

Để con thoát khỏi đoạn trường bi ai.

Nguyện xin Chúa đổ sương mai

Ban ơn vũ lộ giúp ai tẩy trừ,

Kẻo hồn ai khỏi thối hư

Mà không chữa kịp như ngư đã sình.

Chúa ơi ! Xin hãy thương tình

Cho con thấy lại bình minh thuở nào.

 

 

 

 

 

 

 

 

CẢM THÔNG

 

Hôm nay trăng chiếu một màu máu

Như thể cảm thông nỗi khổ sầu

Của Người hấp hối trong đêm tối

Lặng lẽ âm thầm mang nỗi đau.

 

 

 

 

 

 

MẸ...!


  

Mẹ tựa ánh trăng rằm

Cho con hằng chiêm ngắm

Mẹ tựa ánh pha lê

Cho con ngắm say mê.

Ôi Mẹ hiền yêu dâu

Con xin được tựa đầu

Nép vào lòng Mẹ yêu

Để sáng, tối, sớm chiều

Được Mẹ yêu chở che

Dạy con biết lắng nghe

Lời tình yêu của Chúa

Hằng thôi thúc sớm trưa

Mời gọi con bước tới

Tiến lên đỉnh tuyệt vời

Khi trời nhạt nắng chiều

Hiến lễ thiêu tình yêu.

 

         

 

 

 

 

      KÝ ỨC VỀ MẸ

 

Ở bên mẹ lòng con chẳng hay biết

Tình mẫu thân êm dịu biết dường nào

Để xa quê lòng thương nhớ dâng trào

Với dòng lệ nghẹn ngào ứ trong tâm

Với đôi mắt, con nhìn cõi xa xăm

Như muốn nói lời yêu thương với mẹ

Mẹ ơi ! Mẹ có biết ? … Con yêu mẹ …

Con yêu mẹ từ lời ru giọng kể

Con yêu mẹ từ những buổi trưa hè

Đã tần tảo tìm kiếm những bó rơm

Đèo lên xe đem về thổi nồi cơm

Hầu nuôi con khôn lớn những tháng ngày.

Mong cho con khôn lớn những tháng ngày

Mẹ đã ngậm từng giọt nước đắng cay

Với hy vọng cuộc đời con mai này

Sẽ là người công chính trước Thiên Nhan.

Vì lẽ đó mẹ đã chỉ kho tàng

Bằng lời kể dẫn vào đường Kinh Thánh

Cho con biết còn có Đấng Cao Xanh

Hằng dõi theo từng nhịp bước con đi …

Con ơi ! Hãy nhớ lời mẹ khắc ghi

Mà sống cho xứng đáng trước Nhan Người

Chớ đừng theo tiếng qủy ma lừa dối

Để làm điều bất chính trước Thiên Nhan …

Ôi ! Tình mẹ … con làm sao nói cạn …

Trước công ơn dạt dào như biển thái

Con chỉ biết khấn xin Cha Từ Ái

Đoái thương xem ban cho mẹ phước lành.

 

 

 

 

 

 

AB – RAM THỜI  ĐẠI  MỚI   

   

Bỏ mẫu quốc vì đã nghe tiếng Chúa

Gọi mời Cha tiến về nơi đất lạ

Thể như xưa tổ phụ Ab-ra-ham

Đã nghe theo tiếng gọi Đấng Cao Xanh.

Vậy từ đó : như thể Chúa đã dành

Cho Đất Việt – Gióng Lạc tự bao đời

Một tổ phụ Ab-ram thời đại mới

Hầu viết nên trang sử hùng hiển hách.

Muốn viết nên trang sử hùng hiển hách,

Cha đã phải trải muôn ngàn thử thách

Nào biển lửa vô tình như vị khách

Đến rồi đi không một lời vấn an.

Có để chăng chỉ là đống tro tàn

Làm bao người phải ngỗn ngang xót tiếc ?

Nhưng phần Cha, vẫn như không cần thiết

Khi cất lời “Ma-nhi-fi-cát” tạ ơn.

Ôi thử hỏi : Giống Lạc Hồng nào hơn !

Có thể sánh Ab-ram thời đại mới ?

Do Chúa dành cho Đất Việt bao đời

Để khơi nguồn cứu độ khắp muôn dân.

                                                                                     Mai Vương An