Đv CHÂU SƠN ĐD: 0263.3849164

THÁNH GIÁ NGUỒN HẠNH PHÚC (Suy niệm Tin mừng Chúa nhật XXII, TN-A: Mt 16,21-27)

khi chúng ta chọn Thánh giá Chúa Kitô là mang vào thân sự hi sinh vì lòng mến Chúa và yêu người. Nhưng chứa chan hi vọng bởi chính những hi sinh đó có giá trị xây dựng bình an hạnh phúc ngay ở đời này và đời sau. Chúa Giêsu đã không cứu chuộc được ai nếu Ngài không tự nguyện hi sinh. Hi sinh không phải là chết mà là sống, Chúa Giêsu đã quả quyết: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Tôi thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Lc 9,24).

 

THÁNH GIÁ NGUỒN HẠNH PHÚC

(Suy niệm Tin mừng Chúa nhật XXII, TN-A: Mt 16,21-27)

 

M. Lasan Châu Sơn.

 

Có thể nói đời người là một tiến trình từ bỏ liên tục. Hài nhi từ bỏ cung lòng êm ấm an tòan của người mẹ để cất tiếng khóc chào đời. Em bé phải từ bỏ bầu sữa ngọt ngào tươi mát của mẹ mới cỏ thể thưởng thức được nhiều hương vị trần gian. Người thanh niên nam nữ phải rời bỏ cha mẹ để xây dựng một tổ ấm cho riêng mình… có ai trong chúng ta đã không phải từ bỏ?

Từ bỏ trở thành quy luật để sống và lớn lên. Cuộc từ bỏ nào mà chẳng làm người ta không cảm thấy luyến tiếc xót xa. Phải từ bỏ những điều xấu, những tệ nạn trai gái, rượu chè, hút sách đã khó. Đằng này cần bỏ những điều tốt để chọn một điều tốt hơn, xem ra lại càng khó. Thế mà, Chúa Giêsu vẫn mời gọi chúng ta “Ai muốn đi theo Thầy phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”. Từ bỏ ở đây, chính mình là từ bỏ cái “tôi”, bỏ cái tự do của mình, chấp nhận vác lấy thánh giá bước theo Chúa, thật khó biết bao? Phải chăng đây là điều không thể?

Theo Kitô Giáo, bỏ cái tôi không phải là xóa ra không, không phải như giọt nước hòa vào đại dương. Bỏ không phải là mất nhưng là được: “Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân” (thánh Phanxicô). Cuộc đời của Chúa Giêsu minh chứng điều đó: chính khi ngài bỏ vinh quang của một Thiên Chúa, trở thành phàm nhân, nhận lấy thánh giá thì ngài lại trở nên nguồn ơn cứu độ cho mọi người.

Là người môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta không thể đi con đường nào khác ngoài con đường Chúa đã đi qua; đó là con đường từ bỏ, hi sinh mạng sống. Bỏ cái tôi ích kỉ vì lợi ích của tha nhân. Bỏ những vinh danh bản thân, để danh Chúa được tôn vinh. Bỏ đời tạm đổi lấy đời đời.

Đồng thời, chúng ta vác lấy thánh giá đời mình là những trách nhiệm, là những đau khổ thử thách, hiểu lầm bệnh tật hằng ngày cùng với biết bao “âu lo cuộc sống, băn khoăn tương lai này”. Chắc chắn rồi, khi chúng ta chọn Thánh giá Chúa Kitô là mang vào thân sự hi sinh vì lòng mến Chúa và yêu người. Nhưng chứa chan hi vọng bởi chính những hi sinh đó có giá trị xây dựng bình an hạnh phúc ngay ở đời này và đời sau. Chúa Giêsu đã không cứu chuộc được ai nếu Ngài không tự nguyện hi sinh. Hi sinh không phải là chết mà là sống, Chúa Giêsu đã quả quyết: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Tôi thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Lc 9,24).

Thích sướng - ngại khổ, tham sống - sợ chết là lẽ thường tình của con người. Ai lại chẳng muốn đời mình xuôi chèo mát mái, khỏi phải đương đầu với gian nan trắc trở. Là Kitô hữu, chúng ta cũng không tránh khỏi tâm trạng đó. Nhiều khi chúng ta muốn sống đạo một cách tự do thoải mái, không phải nhọc công gắng sức, không phải hy sinh khổ chế. Nhưng lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy bỏ mình: bỏ những suy tính theo kiểu con người để vác lấy thập giá đi theo Chúa: nguồn hạnh phúc viên mãn.

Khi trao thập giá cho chúng ta, Chúa luôn luôn ban các ơn cần thiết giúp chúng ta đủ sức vác theo Ngài. Nếu chúng ta thấy thập giá của mình quá nặng nề, ấy là vì chúng ta đang vác nó với sức riêng của chúng ta thôi. Chúa Giêsu biết rõ điều này nên Ngài dạy chúng ta phải từ bỏ chính mình trước đã, rồi mới có thể vác thập giá bước theo Chúa, bởi vì, khi từ bỏ chính mình, chúng ta sẽ hoàn toàn cậy dựa vào Chúa, sẽ bước đi dưới sự nâng đỡ của Chúa.

Đời sống của các vị thánh cho ta thêm xác tín điều đó. Đối với thánh Phêrô có lẽ thánh giá lớn của ngài là sợ hãi. Dù thánh Phêrô đã từ bỏ mọi sự để theo Chúa, thế mà giữa cuộc bách hại các kitô hữu ngài sợ hãi trốn khỏi Rôma, đến cổng thành Phêrô đã gặp Chúa Giêsu đang vác thánh giá, ngài hỏi Chúa: "Quo vadis, Domine?" - "Lạy Chúa, Chúa đi đâu vậy?", Chúa Giêsu trả lời: "Eo Romam crucifigi iterum" - "Ta vào thành Rôma để chịu đóng đinh một lần nữa" - ngụ ý nhắc nhở Phêrô phải can đảm tiếp tục gánh vác sứ vụ của mình. Nhờ đó, Phêrô thêm can đảm, ngài quay vào thành Rôma chịu tử đạo làm chứng cho Chúa.

Với thánh Phaolô, thánh giá của ngài có thể là sự yếu đuối chăng? Nhiều lần Phaolô đã phải kêu lên: điều tôi muốn thì tôi không làm, tôi cứ làm điều không muốn. Ai có thể cứu tôi khỏi cảnh khốn nạn này. Và Chúa hứa với ngài: “Ơn của Thầy đủ cho con, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ qua sự yếu đuối”. Thánh nhân đã cậy nhờ ơn Chúa để chiến thắng những yếu đuối của mình và nhiệt thành rao truyền tình thương của Chúa cho mọi người.

Chúng ta cũng biết đến thánh giá của thánh nữ Monica,với những lo toan, nhịn nhục, hi sinh trong đời sống gia đình... đau khổ vì chồng vì con, thánh nữ dâng lên Chúa tất cả. Và chính Chúa đã ban cho ngài được lại người chồng sùng đạo, người con làm giám mục và cả hai mẹ con đều làm thánh.

Như thế, phúc cho những ai biết bỏ mình vác thánh giá của mình hằng ngày mà theo Chúa vì họ sẽ được hưởng bình an, hạnh phúc ở đời này và chắc chắn sẽ được Thiên đàng làm gia nghiệp vậy. Amen.