Nữ Đ.viện Phước Thiên: 0254.3876513

CN XXV TN - C: NGƯỜI QUẢN LÝ KHÔN NGOAN VÀ TRUNG THÀNH (ĐỨC TGM GIUSE NGÔ QUANG KIỆT)

Khi khen người quản lý này khôn khéo, Đức Giêsu không khen ngợi tính gian giảo, thiếu trung thực của ông, Người chỉ khen ngợi sự thông minh nhạy bén của ông. Người ước mong con cái sự sáng cũng biết thông minh nhạy bén trong việc tìm kiếm Nước Trời.

Chúa nhật 25 thường niên

NGƯỜI QUẢN LÝ KHÔN NGOAN VÀ TRUNG THÀNH

(Lc 16, 1-3)

 

Mạnh Thường Quân nhà giàu, cho vay mượn nhiều. Một hôm sai Phùng Nguyên sang đất Tiết đòi nợ. Trước khi đi, Phùng Nguyên hỏi: “Ngài có muốn mua gì không?” Mạnh Thường Quân trả lời: “Ngươi xem thứ gì nhà chưa có thì mua”. Khi đến đất Tiết, Phùng Nguyên cho gọi dân tới bảo rằng: “Các ngươi nợ bao nhiêu, Mạnh Thường Quân đều cho cả”. Rồi chẳng tính vốn lời, đem văn tự ra đốt sạch. Khi trở về, Phùng Nguyên nói với Mạnh Thường Quân: “Nhà Ngài không thiếu gì, có lẽ chỉ thiếu ơn nghĩa. Tôi đã trộm mua ở đất Tiết cho Ngài rồi. Tôi chắc là đẹp ý Ngài”. Về sau MạnhThường Quân bị bãi quan, về ở đất Tiết. Dân ở đấy nhớ ơn xưa ra đón rước đầy đường. Mạnh Thường Quân ngoảnh lại bảo Phùng Nguyên: “Đó hẳn là cái ơn nghĩa mà ông đã mua cho tôi ngày trước”.

Nghe chuyện này, có lẽ mọi người đều đồng ý với Mạnh Thường Quân rằng Phùng Nguyên thực là người quản lý trung thành và khôn ngoan. Trung thành vì ông đã biết cách làm lợi cho chủ. Khôn ngoan vì ông biết nhìn xa trông rộng, đầu tư vào những chương trình có ích lợi lâu dài. Nhờ sự khôn ngoan của Phùng Nguyên, Mạnh Thường Quân đã vượt qua được những khó khăn gian khổ.

Người quản lý trong bài Phúc Âm hôm nay khôn ngoan nhưng không trung thành. Khôn ngoan nhanh nhẹn, trong một thời gian ngắn đã tìm ra phương thế chuẩn bị cho tương lai. Nhưng ông đã không trung thành vì ông đã phung phí, làm hại tài sản của chủ.

Khi khen người quản lý này khôn khéo, Đức Giêsu không khen ngợi tính gian giảo, thiếu trung thực của ông, Người chỉ khen ngợi sự thông minh nhạy bén của ông. Người ước mong con cái sự sáng cũng biết thông minh nhạy bén trong việc tìm kiếm Nước Trời.

Quả thực chúng ta là những người quản lý của Chúa. Tất cả những gì ta có đều là của Chúa. Sự sống, sức khoẻ, tài năng, tiền bạc … đều không phải của ta. Ta chỉ quản lý chúng.

Hai đức tính quý ở người quản lý là trung thành và khôn ngoan.

Người quản lý trung thành gìn giữ nguyên vẹn tài sản của chủ. Không phung phí, không làm mất mát hao hụt. Người quản lý khôn ngoan sẽ tìm cách sinh lợi cho chủ, làm cho tài sản ngày càng gia tăng.

Tiền bạc có thể sinh lợi ở ba góc độ khác nhau.

Mức độ bình thường nhất là: tiền đẻ ra tiền. Dùng tiền gởi ngân hàng để lấy tiền lời. Dùng tiền đầu tư vào công việc thương mại, kinh doanh để kiếm được nhiều tiền hơn nữa.

Mức độ thứ hai cao hơn là: dùng tiền đầu tư vào chất xám, vào giáo dục, vào nghiên cứu khoa học kỹ thuật. Nhật Bản và Hàn Quốc là hai nước đầu tư rất nhiều vào giáo dục. Vì thế họ đã đào tạo được một đội ngũ trí thức đông đảo có kiến thức, có khoa học kỹ thuật. Nhờ thế, không những họ làm cho đất nước giàu mạnh mau chóng, mà còn nâng cuộc sống nhân dân lên cao hơn, giàu có sung túc về của cải vật chất và nhất là cao đẹp vì có văn hóa, đạo đức.

 Mức độ thứ ba, cũng là mức độ cao nhất là: dùng tiền tạo ra hạnh phúc vĩnh cửu. Biến tiền của hay hư nát ở đời này thành gia sản vĩnh viễn ở trên trời. Để làm được việc này, ta phải vượt qua sự khôn ngoan, nhạy bén đầy tính toán của người đời để đạt tới sự khôn ngoan nhạy bén đầy quảng đại theo tinh thần Phúc Âm.

Tạo lập gia sản trên trời khác với tạo lập gia sản nơi trần gian

Gia sản nơi trần gian được tạo lập bằng tích luỹ. Gia sản trên trời được tạo lập bằng cho đi.

 Để tích luỹ tài sản nơi trần gian, ta phải tiện tặn, chắt bóp, nghĩ đến lợi nhuận của bản thân hơn đến người khác.

 Để tích luỹ gia sản trên trời, ta phải rộng rãi, hào phóng nghĩ đến người khác hơn bản thân mình. Càng cho đi ở đời này, ta càng giàu có ở trên trời. Người nghèo là Đức Giêsu hóa trang. Khi ta giúp đỡ người nghèo là ta chuyển tiền về Thiên quốc. Qua trung gian người nghèo, đồng tiền trần gian hay hư nát sẽ biến thành tài sản vĩnh cửu trên trời.

Truyện dân gian kể: Một người kia suốt đời chỉ lo thu gom tiền bạc, cho nên rất giàu. Khi chết ông còn ôm theo túi vàng bên mình đi sang cuộc sống bên kia. Đi một hồi, ông thấy đói. Bỗng, ông thấy một quán ăn bên đường, liền ghé vào. Vì hà tiện ông hỏi người chủ quán: “Tô cơm nhỏ này giá bao nhiêu? – Chỉ một đồng thôi, người chủ quán trả lời – Còn tô lớn kia? Cũng chỉ một đồng thôi. Thấy rẻ, ông kêu luôn hai tô lớn. Nhưng người chủ quán bảo: ở đây chỉ xài loại tiền cho đi thôi, ông có không? Người hà tiện chỉ vào túi vàng của mình. Nhưng người chủ quán nói: đó chỉ là thứ tiền thu vào, không xài được. – Thế tiền cho đi là tiền gì? ông hỏi tiếp  – Khi còn sống, mỗi lần ông cho ai bao nhiêu thì khi chết ông được bao lại bấy nhiêu loại tiền cho đi.

Ông nhà giàu lục lọi khắp nơi trong mình, nhưng chẳng có đồng nào thuộc loại tiền cho đi cả. Thế là ông phải nhịn đói.

Chúng ta là con cái sự sáng. Hãy biết sống theo con đường sự sáng của Phúc Âm. Hãy xin Chúa ban cho ta sự khôn ngoan của Phúc Âm. Hãy rèn luyện cho ta có sự nhạy bén đối với những thực tại vĩnh cửu trên trời. Amen.