Chia sẻ Chúa Nhật & Lễ Trọng

BÀI GIẢNG LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM 24-11-2018

Trong tất cả mọi sự, đó là một cuộc chiến trường kỳ cho những ai theo Chúa, cuộc chiến từ khởi thủy cho đến tận thế, cuộc chiến giữ vương quốc nước trời và vương quốc sự dữ, cuộc chiến giữa Kitô hữu và thế gian...

 

BÀI GIẢNG LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM
 
Người Hàn Quốc thường dùng lại câu chuyện thời Liên Xô cũ để kể về tình trạng ở Triều Tiên hiện nay rằng:
“Ơ Triều Tiên, có 3 công nhân bị bắt giam, ngồi trong tù, anh thứ nhất cho biết:
- Tôi bị bắt tù vì tội hay đi làm trễ 10 phút, nên bị kết tội phá hoại công ty.
Anh thứ hai kể:
- Còn tôi thì bị bắt giam vì tội đi làm sớm hơn 10 phút, bị quy kết là gián điệp.
Anh công nhân thứ ba nói:
- Riêng tôi thì bị tù vì cái tội lúc nào cũng đi làm đúng giờ, bởi người ta cho rằng: Chỉ có xài đồng hồ Mỹ thì mới chạy chuẩn giờ như thế.
... sớm cũng chết, muộn cũng chết mà đúng giờ cũng chết...
 
Thưa quý ÔBACE !
Dựa vào Lời Chúa trong các bài đọc hôm nay soi về thời đại mà các thánh Tử Đạo Việt Nam sống, từ thế kỷ 17 đến TK 19, trải qua 261 năm tính từ sắc chỉ cấm đạo đầu tiên 1625 đến hết thời Văn Thân 1886, trải qua 6 đời vua chúa (Trịnh Doanh, Trịnh Sâm, Cảnh Thịnh, Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức).
Đấy là một giai đoạn lịch sử đen tối khi dân chìm trong sự lầm than dưới sự cai trị tàn hại của các vua chúa; thời đại các vua quan khư khư bảo thủ trong sự lạc hậu về mọi mặt; thời đại yếu thế và bị xâm chiếm của các nước Phương Tây. Các vua chúa quan lại đã dùng các tín hữu như một tấm bình phong để đổ tội và che giấu cho sự tàn độc và yếu kém của mình.
Một trong những tội mà các vua quan thời bấy giờ thường hay gán cho các Kitô hữu cũng rất giống tội danh mà các nhà lãnh đạo Dothái đã kết án Đức Giêsu, đó là tội chống chính quyền, sách động dân chúng, phản lại dân tộc. Khi bị ghép cho tội tày trời như thế, thì chỉ còn nước nhừ đòn và chết mà thôi.
 
Đọc lại những trang Thiên Hùng Sử, phần lớn các bản án (nhất là do tổng đốc Trịnh Quang Khanh đề về với vua) đều khéo léo quy kết cho các vị tử đạo là tội chống lại các chuẩn mực gia đình và đi theo phương Tây tả đạo để chống lại vua. Các vị tử đạo đã chết vì sự vu khống quy kết đó, dù các ngài chỉ rao giảng và sống niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô.
 
Đã có trên 300.000 tín hữu bị giết (có khi bị đốt cháy cả một làng nhỏ - như thời Văn Thân), trong đó con số thống kê được là 130.000 tín hữu. Con số 117 vị đã được phong hiển thánh và 1 vị được phong Chân Phước như là đại diện cho hàng hàng lớp cha ông chúng ta đã hi sinh vì đức tin. Con số 117, bao gồm...
 
Như câu chuyện mở đầu, những câu chuyện bị bắt không phải vì sớm, muộn hay đúng giờ, mà cái sâu xa của nó phản ảnh một cái công ty mờ ám và lo sợ bị bại lộ và mất vị thế trong kinh doanh. Sâu xa của việc bắt bớ đạo Công Giáo của các chúa thời Trịnh và các vua triều Nguyễn không hẳn ở chỗ thù ghét các Kitô hữu, mà vì đạo Công Giáo dạy chỉ tôn thờ Thiên Chúa và bình đẳng mọi người như anh em, đã đụng chạm đến vai trò tự tôn “thiên tử” của các vua chúa, đồng thời vì sự yếu thế trong việc cai trị nên các vua chúa lúc bấy giờ nhìn đâu cũng thấy thù. Chính vì thế mà các án lệnh đưa ra bắt người Công Giáo phải bỏ đạo. Ai không chịu bỏ đạo thì phải chịu những cực hình mà các vua chúa quan quyền thời bấy giờ đưa ra hết sức man rợ: trảm, giảo, lăng trì, bá đao...
 
Thưa quý ÔBACE !
Có thế nói, Chúng ta cũng đang sống trong một thời đại không khác thời các thánh tử đạo là mấy, sự bách hại vẫn xảy ra nhưng tinh vi hơn rất nhiều:
Người Công Giáo chúng ta đang chịu khống chế và chịu thiệt thòi đủ đường, trong mọi lãnh vực: từ cái thẻ căn cước đến nghề nghiệp (trên CMND cũng bị ghi cách chung chung về mục Tôn giáo).
- Người Công Giáo bị thua thiệt từ học đường đến nơi công sở.
- Một số trường đại học mặc nhiên đánh rớt các thí sinh là Người Công Giáo (an ninh, truyền thông, chính trị...).
- Người Công Giáo thì không được mở trường hay dạy học các lớp từ cơ sở trở lên, dù có bằng cấp chuyên môndanh tiếng từ nước ngoài chứ không kiểu tiến sĩ rởm quốc nội.
- Người Công Giáo bị nhà nước hạn chế trong các vấn đề phúc lợi và an sinh xã hội.
- Một sự bách hại tinh vi hơn cả chính là dùng chính những thứ văn hóa thế tục để lôi kéo tín hữu xa dần với những sinh hoạt đạo đức...
 
Ba cách tấn mà các vua chúa xưa sử dụng:
- Viên đạn bọc đường: Dùng bổng lộc để dụ dỗ bỏ đạo.
- Sống kiểu 2 mặt: Giả vờ bước qua thập giá để được tha.
- Tra tấn: Dùng nhục hình để ép bỏ đạo.
Ngày nay cũng thế:
- Dùng danh lợi, quyền lực và nghề nghiệp để lôi kéo
- Đánh lộn con đen, sống giả nai giả vờ theo bề ngoài, sống hai mang nửa đạo nửa đảng...
- Bị đàn áp, người sống thật và dám lên tiếng rất dễ bị quy chụp là "phản động" và bị kết án.
Tóm lại: Trong tất cả mọi sự, đó là một cuộc chiến trường kỳ cho những ai theo Chúa, cuộc chiến từ khởi thủy cho đến tận thế, cuộc chiến giữ vương quốc nước trời và vương quốc sự dữ, cuộc chiến giữa Kitô hữu và thế gian...
Vì thế, chúng ta cần cẩn thận trước những kiểu dụ dỗ danh vọng lợi lộc chức quyền mà bỏ Chúa để tiến thân; chúng ta không sống giả hình kiểu hai lòng bên nào cũng muốn; và cuối cùng sẵn sàng chấp nhận những thiệt thòi để trung thành với Chúa. Amen.
 
Lm. Hiền Lâm