Chia sẻ Chúa Nhật & Lễ Trọng

Chúa nhật IV Mùa Chay – Năm A

 

Suy niệm Chúa nhật IV Mùa Chay – Năm A

 (1 Sm 16, 1b. 6-7. 10-13a, Ep 5, 8-14; Ga 9,1-41)

 

“Ánh Sáng bởi Ánh Sáng”

 

Lm. John Chrysostom Nam, TP.

 

     Có thể nói, Chúa nhật IV Mùa Chay được gọi là Chúa Nhật của Ánh Sáng, Chúa Nhật của niềm vui. 

    Vậy, đâu là Ánh Sáng và niềm vui sâu xa mà các bài đọc nhắm tới?  Thưa, Kinh Tiền Tụng Chúa nhật IV Mùa Chay hôm nay trả lời cho chúng ta, là: “Nhờ mầu nhiệm nhập thể, Đức Giêsu dẫn đưa nhân loại đang lần bước trong u tối đến nguồn ánh sáng đức tin. Nhờ phép rửa mang lại đời sống mới, Người giải thoát những kẻ sinh ra đã mắc tội truyền, và nâng lên hàng nghĩa tử của Chúa Cha”.

     Cụ thể, Tin Mừng thánh Gioan hôm nay cho chúng ta thấy, Đức Giêsu chữa lành một người mù từ khi mới sinh. Phép lạ chữa người mù bẩm sinh được sáng mắt là phép lạ được thực hiện trong bối cảnh khá căng thẳng giữa Đức Giêsu và người Do-thái. Những người này phản ứng dữ dội trước lời giảng của Chúa Giêsu. Trước đó, Ngài đã từng tuyên bố “Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống” (Ga 8,12). Hôm nay Đức Giêsu thực hiện điều Ngài đã tuyên bố xuyên qua người mù bẩm sinh. Câu hỏi mà Đức Giêsu hỏi người mù là đỉnh cao của trình thuật: “Ngươi có tin nơi Con Thiên Chúa không? (Ga 9,35). Có lẽ như bao người anh mù đã từng được gặp, nhưng lại khác người ta ở chỗ anh ta coi Đức Giêsu là "Một Ngôn Sứ", nhờ đó đôi mắt anh mở ra. Từ ánh sáng đôi mắt đến ánh sáng của đức tin, anh tuyên xưng Đức Giêsu thành Nagiarét là “Chúa” và xác tín: “Lạy Thầy, tôi tin! (Ga 9,38).

     Câu chuyện Đức Giêsu chữa người mù được khỏi, anh thấy ánh sáng và anh đã tin vào Ngài. Tác giả Tin Mừng đưa ra sự so sánh giữa mù lòa thể lý với mù lòa tinh thần. Những biệt phái và luật sĩ khước từ giáo huấn của Đức Giêsu. Họ giống như những người mù về đức tin, mù thiêng liêng. Những thành kiến, hận thù đã nhốt chặt họ trong một quan niệm khắt khe, nên họ không thể nhận ra nơi vị Ngôn sứ thành Nagiarét lời loan báo tình yêu cứu độ. Họ cũng không muốn cho người khác được những điều tốt lành trong cuộc sống.

     Những thành kiến này đôi khi dìm sâu con người, không cho họ cơ hội làm lại cuộc đời để sống như một người bình thường. Những người biệt phái, pharisêu kỳ thị không muốn anh mù được chữa khỏi. Họ không muốn đón nhận anh, điều đó có nghĩa là họ muốn cho anh mãi mãi là một người mù. Còn những câu lý luận của người trước đây đã mù, xem ra “ngớ ngẩn” mà lại rất có lý, làm đối phương phải cụt hứng: “Nếu đó là một người tội lỗi, tôi không biết; tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi mù và bây giờ tôi trông thấy. Qua trình thuật, thánh sử Gioan quan niệm “mù và sáng” đưa chúng ta tới một lối giải thích mới: người sáng thật là người biết nhận ra những điều kỳ diệu xung quanh mình do Chúa thực hiện, và biết đón nhận nó với tấm lòng chân thành. Người mù là người mặc dù có đôi mắt sáng, nhưng cố chấp trong những thành kiến khắt khe và trái tim vô cảm trước nỗi bất hạnh của người khác, tức là mù đức tin. 

     Từ ánh sáng đến đức tin của người mù giúp chúng ta hiểu rằng, ngày chúng ta chịu phép rửa tội, ánh sáng của Chúa Kitô cũng chiếu tỏa  trên chúng ta, chữa chúng ta khỏi sự mù quáng tội lỗi, làm cho chúng ta trở thành con cái ánh sáng. Đó là điều mà thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta ở bài đọc II: “xưa kia anh em là sự tối tăm, nhưng bây giờ, anh em là sự sáng trong Chúa. Anh em hãy ăn ở như con của sự sáng, bởi vì hoa trái của sự sáng ở tại tất cả những gì là tốt lành, là công chính và chân thật” (Eph 5,8-10). Trong thực tế, nhiều khi chúng ta chỉ nhìn và đánh giá bề ngoài, nhưng Thiên Chúa lại nhìn thấu tận tâm can từng người. Bài đọc I, tiên tri Samuen được sai đến nhà ông Isai, thành Bêlem để chọn một người lên làm vua kế vị Saun đã chứng minh điều đó. Con người chỉ nhìn dung mạo bề ngoài, còn Thiên Chúa thì nhìn thấu tận tâm hồn. Nhìn bề ngoài, Đavít không có tướng mạo làm vua, nhưng Chúa đã chọn cậu vì Thiên Chúa thấy nơi Đavít một người có tâm hồn quảng đại và chân thành. Trong khi đó, những người anh của Đavít xem ra đầy đủ điều kiện (theo cái nhìn loài người) lại không được chọn. Thiên Chúa luôn luôn có cách nhìn riêng của Ngài, cách nhìn ấy không giống cách nhìn của chúng ta.

     Nhờ bí tích Thanh Tẩy, chúng ta được trở thành con cái ánh sáng. Vì thế, trong Mùa Chay, chúng ta hãy để ánh sáng ấy chiếu tỏa trên cuộc đời mình, và để qua chúng ta những người khác có thể nhận biết Đức Giêsu là Ánh Sáng đích thực: “Ánh sáng bởi Ánh sáng, Thiên Chúa Thật bởi Thiên Chúa Thật, đó là niềm tin của chúng ta, đó là niềm tin của Giáo Hội. Tuy nhiên, nhiều khi những bon chen của cuộc sống, những ích kỷ hẹp hòi trong cuộc đời làm cho ta có nguy cơ bị chìm vào bóng tối tội lỗi.

     Nguyện xin Chúa Giêsu Kitô đến giải thoát chúng ta ra khỏi bóng đêm tội lỗi ấy mà đưa chúng ta đến ánh sáng kỳ diệu của ân sủng Ngài. Amen!