Chia sẻ Chúa Nhật & Lễ Trọng

ĐIỀU THIÊN CHÚA QUAN TÂM (Bài suy niệm Chúa nhật tuần XXIV TN năm C) - Mai Thi

Chúa muốn chúng ta hãy quên quá khứ để hướng về tương lai với niềm hy vọng. Nếu Thiên Chúa không nhớ quá khứ con người cho dù đã xúc phạm tới Chúa nặng nề tới đâu thì Ngài cũng muốn con người quên đi quá khứ tội lỗi để sống giây phút hiện tại và nhìn về tương lai với quyết tâm mới.

 

ĐIỀU THIÊN CHÚA QUAN TÂM

(Bài suy niệm Chúa nhật tuần XXIV TN năm C)

 

Thánh Gioan định nghĩa: "Thiên Chúa là tình yêu" (1Ga 4, 8.16). Tình yêu của Thiên Chúa mang đặc tính nhưng không, trọn vẹn và đến cùng: tất cả chỉ vì con người và cho con người. Tình yêu ấy được cụ thể hóa qua việc Ngài bao dung, kiên nhẫn, tìm kiếm và quảng đại tha thứ đối với mọi tội lỗi của con người. Tác giả Thánh vịnh đã hơn một lần quả quyết: “Ngài (Thiên Chúa) chậm giận và chan chứa tình thương.  Ngài không xử với ta như ta đáng tội.  Và không trả cho ta theo giá của ta” (Tv 103, 8-10).    

Thiên Chúa của chúng ta là thế đó. Điều Ngài quan tâm không phải chính Ngài nhưng là sự sống, ơn cứu độ, hạnh phúc nước trời của chúng ta. Một Thiên Chúa luôn tha thứ và kiên nhẫn trong tha thứ để sửa dạy những kẻ hư hỏng tội lỗi. Một Thiên Chúa rong ruổi tìm kiếm kẻ sai đường lạc lối để qui tụ, lo lắng và chăm sóc. Đây cũng là những chủ điểm chúng ta lần lượt suy niệm ngang qua các bài đọc lời Chúa trong Thánh lễ Chúa nhật tuần XXIV TN năm C này.

 

  1. Thiên Chúa sửa dạy kẻ hư hỏng.

Đọc trong Kinh Thánh chúng ta thấy rất nhiều lần Thiên Chúa nặng lời quở trách, răn đe, sửa phạt dân Israel. Mục đích của sự sửa phạt sở dĩ nếu có chỉ vì tình yêu thương của Thiên Chúa đối với con cái mình. Giống như cách hành xử của cha mẹ có trách nhiệm được Kinh Thánh ca ngợi:

"Kẻ ghét con mới không dùng roi vọt,

người thương con sẽ lo sửa phạt con" (Cn 13, 24).

Thiên Chúa còn yêu thương chúng ta hơn tình thương của cha mẹ dành cho con cái. Vì yêu thương nhân loại, Thiên Chúa không mặc kệ họ lạm dụng tự do để hư đi nhưng Ngài có kế hoạch cho họ. Trong bài đọc I (Xh 32, 7-11. 13-14) vì thấy dân tuyển chọn của Ngài đang trên đà hư mất vì bỏ Thiên Chúa để chạy theo các vị thần khác, cụ thể là tự nắn ra vị thần bò vàng để tôn thờ, nên Thiên Chúa tỏ bày ý định trừng phạt họ: "Bây giờ cứ để mặc Ta, cứ để cơn thịnh nộ của Ta bừng lên phạt chúng, và Ta sẽ tiêu diệt chúng" (Xh 32, 10). 

Thiên Chúa là Thiên Chúa hay ghen; vì vậy sự bất trung của dân Israel khiến Chúa phải lên tiếng sửa dạy, răn đe, ra hình phạt... Chúng ta cũng chẳng khác đám dân cứng cổ Israel xưa: Thiên Chúa vẫn đang dùng nhiều cách thế khác nhau để sửa dạy chúng ta. Thiên Chúa muốn chúng ta tìm hiểu ý muốn của Ngài qua hoàn cảnh hiện tại, nhờ đó tỏ lòng thống hối ăn năn, chịu khó rèn luyện để sửa đổi đời sống.... Điều quan trọng là chúng ta có nhận ra hay không và có mau mắn thay đổi cách ăn nết ở hay không.

Thiên Chúa đã nhiều lần và bằng nhiều cách sửa phạt chúng ta. Sở dĩ Ngài làm thế vì thương yêu con cái của mình: "Phần Ta, mọi kẻ Ta yêu mến, thì Ta răn bảo dạy dỗ. Vậy hãy nhiệt thành và hối cải ăn năn!" (Kh 3, 19). Mục đích việc sửa phạt chúng ta nhằm giúp chúng ta ăn năn tội lỗi của mình.

 

  1. Thiên Chúa tìm kiếm kẻ sai đường lạc lối.

Thiên Chúa đích thân tìm kiếm những kẻ sai đường lạc lối. Ba dụ ngôn trong bài Tin mừng (Lc 15, 1-32) diễn tả đầy đủ điều đó. Như mục tử nhân lành và có trách nhiệm với hết mọi con chiên, không chỉ những con chiên ngoan hiền nhưng ngay cả những con chiên đi lạc, những con chiên đau yếu... thì đích thân Thiên Chúa đi tìm kiếm. Như mục tử yêu quí con chiên lạc tới mức dám để lại 99 con trên đồng hoang để đi tìm cho được con chiên lạc,..... Như người phụ nữ coi số tiền bị mất là cả gia tài của mình nên lục lọi tìm kiếm. Như cha già chẳng tiếc tài sản mà con thứ phung phá hay không nhớ đến tội lỗi tày đình của đứa con hư hỏng để ngày đêm trông ngóng tha thứ cho nó... Thiên Chúa cũng làm như vậy và còn hơn thế nữa.

Sự tính toán của Thiên Chúa khác với chúng ta. Chúng ta luôn để ý tới số lượng, còn Thiên Chúa tính "một" bằng "chín mươi chín". Mỗi người được Thiên Chúa yêu thương, quan tâm, săn sóc đầy đủ cho nên nếu có đi lạc bầy thì Thiên Chúa lo lắng đi tìm cho bằng được. Cũng vậy, một con người sa ngã là cả một "gia tài" đối với Thiên Chúa, nên Thiên Chúa tìm mọi cách kiếm cho bằng được. Còn đứa con nào đang bỏ nhà đi hoang thì ngày ngày Thiên Chúa trông ngóng nó trở về. Thiên Chúa luôn chờ đợi, lên đường tìm kiếm những gì đã mất: sự hư hỏng của con người là sự mất mát của chính Thiên Chúa. Thiên Chúa không ở yên chờ đợi nhưng lên đường tìm kiếm. Làm sao có thể hình dung một Thiên Chúa yêu thương con người chúng ta đến như vậy?    

 

  1. Thiên Chúa tha thứ cho tội nhân biết hối cải ăn năn.

Chỉ một mình Chúa Giêsu mới có thể cứu rỗi con người, vì chính Người mang lấy tội lỗi thế nhân và cho con người cơ hội để thay đổi đời sống. Đây là nội dung bài đọc II (1Tm 1, 12-17), trong đó thánh Phaolô nói lên xác tín đối với ơn cứu độ Chúa Giêsu ban cho mình cũng như mọi người.

Thiên Chúa sẵn sàng tha thứ cho tội nhân miễn là họ tỏ lòng thống hối ăn năn. Quả vậy, nếu đọc trình thuật diễn tiến "phiên tòa" do thẩm phán Giêsu xử người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình (Ga 8, 2-11), chúng ta sẽ vô cùng ngạc nhiên. Đang khi người thiếu phụ sợ hãi, tủi nhục, chờ án bị ném đá thì Chúa Giêsu nhìn chị và nói: “Ta không kết tội con”. Thật là một lời đầy an ủi. Chúa Giêsu không kết án tội của chị, Người tha thứ và nâng đỡ người sa ngã bằng một câu đầy nhân hậu: “Con hãy đi và từ nay đừng phạm tội nữa”.

Chúa Giêsu tỏ bày gương mặt của Chúa Cha, Đấng có lòng thương xót, cảm thương nỗi đau của chúng ta, với tội lỗi, tính xấu và sự khốn cùng của chúng ta (x. 1Tm 1, 15). Tội của người con thứ, tội của chúng ta, tội của cả nhân loại cũng sẽ được Thiên Chúa tha thứ hết. Thiên Chúa tha thứ không biết mệt mỏi. Quyền năng của Thiên Chúa thể hiện rõ nhất khi Ngài không chấp nhất tội lỗi chúng ta. Thật lạ lùng và vô cùng quí giá cho tất cả mọi tội nhân chúng ta. Thái độ cũng như cách hành xử của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng cho thấy tấm lòng của Thiên Chúa mênh mông, bao la như đại dương. Ngài vẫn đối xử tốt với chúng ta cho dù chúng ta có như thế nào: không phải để ta coi thường tội lỗi, mà là để ta, một khi đối diện với lòng nhân lành của Chúa, sẽ hoán cải mà trở nên tốt hơn.

 Tóm lại, tội lỗi của chúng ta nhiều vô kể nhưng sánh sao với tình thương và ơn cứu độ Thiên Chúa dành cho ta. Thiên Chúa không quan tâm đến tội lỗi, không quan tâm đến hình phạt cân xứng thế nào nhưng Ngài quan tâm là thái độ thay đổi và quyết tâm sống của chúng ta. Đối với chúng ta, Chúa muốn chúng ta hãy quên quá khứ để hướng về tương lai với niềm hy vọng. Nếu Thiên Chúa không nhớ quá khứ con người cho dù đã xúc phạm tới Chúa nặng nề tới đâu thì Ngài cũng muốn con người quên đi quá khứ tội lỗi để sống giây phút hiện tại và nhìn về tương lai với quyết tâm mới. Một Thiên Chúa vẫn luôn có mặt, chờ đợi, tìm kiếm để nói lời tha thứ cho mọi yếu hèn tội lỗi của chúng ta. Về phía chúng ta có đủ đức tin để trao phó cuộc đời của chúng ta cho Thiên Chúa hay không mà thôi.

 

Mai Thi