Chia sẻ Chúa Nhật & Lễ Trọng

Lễ Mình Máu Thánh Chúa - Năm 2020

Như chúng ta cũng biết sự hiện diện của Chúa Giêsu Kitô nơi trần gian chỉ kéo dài trong một thời gian ngắn, sau đó về cùng Chúa Cha. Chính vì sự hiện diện ở trần gian ngắn ngủi như thế nên Chúa Giêsu muốn tiếp tục hiện diện giữa loài người luôn mãi.  Vì thế Ngài thiết lập Bí tích Thánh Thể để ở lại với loài người.  Nếu khởi đầu của công trình nhập thể là Ngôi Lời trở nên xác phàm, thì nay xác phàm lại trở thành Bánh Hằng Sống để nuôi dưỡng con người.

Lễ Mình Máu Thánh Chúa

Năm 2020

 

Lời Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay: Ai ăn Thịt ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì Thịt Ta thật là của ăn và máu Ta thật là của uống.

Nếu chúng ta chỉ ăn hay uống Ngài theo kiểu đời thường vật chất thì chẳng khác gì ăn một mẩu bánh hay uống một ly rượu, chẳng ích lợi gì cho tâm hồn chúng ta. Vì Mình Máu Thánh Chúa là của ăn tâm linh bổ dưỡng tâm hồn. Điều quan trọng để được bổ dưỡng tâm linh là phải gặp gỡ Chúa Giêsu và nhận được sức mạnh từ nơi Ngài. Nếu chỉ gặp gỡ bằng thể chất mà thôi thì hoàn toàn chẳng ích lợi gì. 

Chúng ta thấy các kinh sư, luật sĩ Do Thái ngày xưa cũng đã từng gặp gỡ và nói chuyện với Chúa Giêsu nhiều lần, nhưng họ không được biến đổi gì, trái lại họ lại càng ngày càng trở nên cứng lòng và độc ác hơn.  Cũng vậy, có biết bao người Kitô hữu rước lễ hàng ngày mà chưa bao giờ thật sự gặp được Chúa Giêsu.  Vì thế, họ có rước lễ hàng ngày suốt cả cuộc đời mà đời sống tâm linh của họ chẳng hề thay đổi, bởi họ chẳng hề được nuôi dưỡng bằng Thánh Thể. 

Nếu chúng ta thật sự gặp gỡ Chúa Giêsu, tâm hồn chúng ta chắc chắn phải được biến đổi.  Là người Kitô hữu hay tu sĩ lâu năm, nếu chúng ta đã rước lễ hàng ngày hay hàng tuần hay suốt mấy chục năm trường, mà chúng ta vẫn chưa thấy tiến bộ về đường thiêng liêng thì chúng ta cần đặt lại vấn đề.  Nếu chúng ta chưa biến đổi thực sự thì chúng ta hãy tự phản tỉnh và tự hỏi mình: Chúng ta đã tham dự Thánh Lễ và Rước Lễ như thế nào? Như Chúa Giêsu muốn khi tự hiến dâng mình trên Thánh Giá và thiết lập Bí Tích Thánh Thể để ở lại với chúng ta, để nuôi sống chúng ta chưa?

Thực tế mà nói con người ngày nay thích ăn ngon, ăn những món độc, lạ để thỏa mãn và xứng tầm đẳng cấp. Còn việc rước Mình Máu Chúa thì chúng ta coi như xa lạ, nhiều khi rước như một thói quen cho an tâm mà thôi. Chưa ý thức thực sự là Thần Linh của Chúa. Thế nhưng những món ăn mà chúng ta cho là đặc sản, độc lạ ấy chẳng bao giờ làm cho chúng ta thỏa mãn. Bởi vậy, Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy Thiên Chúa Tình Yêu đã ban cho chúng ta một thứ lương thực trường tồn, thỏa mãn mọi khát vọng, đó là bánh Hằng Sống mà của ăn chính là Thân Mình Chúa Giê-su, Ngôi Lời nhập thể  là Con yêu dấu của Chúa Cha.

Khởi đầu tác phẩm Tin Mừng Thánh Gioan đã xác quyết: “Ngôi Lời đã hóa thành xác phàm” (Ga 1,14). Qua lời khẳng định ấy, tác giả muốn diễn tả Con Thiên Chúa thực sự là con người như chúng ta. Đấng Cao cả đã hóa thân làm người. Thiên Chúa đã đến để ở cùng chúng ta. Đấng đã làm Đất với Trời trở nên một với nhau, Đấng ấy chính là Chúa Giêsu Kitô.

Như chúng ta cũng biết sự hiện diện của Chúa Giêsu Kitô nơi trần gian chỉ kéo dài trong một thời gian ngắn, sau đó về cùng Chúa Cha. Chính vì sự hiện diện ở trần gian ngắn ngủi như thế nên Chúa Giêsu muốn tiếp tục hiện diện giữa loài người luôn mãi.  Vì thế Ngài thiết lập Bí tích Thánh Thể để ở lại với loài người.  Nếu khởi đầu của công trình nhập thể là Ngôi Lời trở nên xác phàm, thì nay xác phàm lại trở thành Bánh Hằng Sống để nuôi dưỡng con người.

Chúng ta thấy Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu xác định cho chúng ta về một thứ lương thực có thể nuôi sống cho linh hồn, đó là Thịt và Máu Thánh Chúa: “Mình Ta thật là của ăn, và Máu ta thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu Ta sẽ có sự sống đời đời”.  Nhưng  điều quan trọng để được sự sống đời đời là phải hòa nhập, phải đón nhận sứ mệnh đó trong chính cuộc sống của chúng ta.

Như vậy, lãnh nhận Thánh Thể không phải chỉ là ăn uống Thịt Máu Thánh Chúa, không phải là lãnh nhận một Đấng Kitô đi mây về gió, mà phải dần dần thay thế cái tôi đầy ích kỷ, tham lam, ghen ghét thành chất Chúa đầy vị tha, không vướng một chút vị kỷ nào. Nếu lãnh nhận Thánh Thể mà chúng ta không để cho cuộc đời mình nên một như Chúa Giêsu, không dùng lời của Ngài, dùng gương mẫu đời sống của Ngài, để suy niệm, thực hành, bắt chước để càng ngày càng trở nên có chất Chúa Giêsu hơn trong lối sống, hành vi, lời nói, cách cư xử của mỗi người chúng ta với anh chị em đồng loại thì chúng ta thật đáng trách. Hơn nữa, nếu chúng ta lãnh nhận Thánh Thể mà chúng ta không để cho cuộc đời mình nên giống Chúa Giêsu, mà chỉ để chứng tỏ ở nhà thờ chúng ta là những con chiên ngoan đạo, nhưng khi bước xuống cuộc đời, chúng ta lại lột xác thành loài lang sói, luôn oán ghét, thù hận, và cắn xé lẫn nhau, thì dù cho chúng ta có rước lễ ngàn lần cũng vô ích.

Nhưng phải là khi chúng ta rước lấy Mình và Máu Thánh Chúa vào lòng, chúng ta gặp được Chúa và chúng ta được  biến đổi. Đức Giêsu Kitô làm cho người lãnh nhận được trở nên một với Ngài, được thần hóa nhờ Ngài. Mình máu Đức Giêsu Kitô thánh hóa người Kitô hữu, làm cho người Kitô hữu trở nên thánh một khi họ rước Mình và Máu Ngài. Khi đó chúng ta có thể hawnhr diện mà nói như Thánh Phao lô nói :“Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”.