Chia sẻ Chúa Nhật & Lễ Trọng

SUY NIỆM TIN MỪNG LỄ THÁNH GIA, NĂM C, GIA ĐÌNH THÁNH GIA

“Gia đình không chỉ là nơi sinh ra, nhưng còn là nơi tiếp đón sự sống mới đến như một quà tặng Thiên Chúa gởi đến… Mỗi sự sống cho phép chúng ta khám phá ra chiều kích vô vị lợi của tình yêu”.

GIA ĐÌNH THÁNH GIA

Lc 2,41-51

Gia đình là chủ đề của tông huấn “Niềm Vui và Tình Yêu” do đức thánh cha Phanxicô viết. Tông huấn này gồm chín chương và được chia làm 325 số. Trong đó, số 166 ngài nói: “Gia đình không chỉ là nơi sinh ra, nhưng còn là nơi tiếp đón sự sống mới đến như một quà tặng Thiên Chúa gởi đến… Mỗi sự sống cho phép chúng ta khám phá ra chiều kích vô vị lợi của tình yêu”. Và Giáo Hội Việt Nam năm nay chọn chủ đề “đồng hành cùng gia đình gặp khó khăn.” Chọn chủ đề này, chắc chắn các vị hữu trách trong Giáo Hội đã thấy tầm quan trọng của đời sống gia đình trong sự tồn tại và phát triển Giáo Hội. Cho nên, mừng lễ Thánh Gia một lần nữa Giáo Hội muốn mọi con cái hãy lấy Gia Đình Thánh làm mẫu mực để học hỏi và sống cho đúng nghĩa một gia đình.

Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, khi vào trần gian cũng đến trong một gia đình đích thực, có Đức Maria là mẹ và thánh Giuse là cha. Nơi gia đình này, Đức Giêsu được sống, được làm người, được lớn lên trong sự bao bọc, yêu thương của cha mẹ. Ngài cũng là một đứa trẻ phải học hành, làm việc theo khả năng như mọi đứa trẻ khác. Chính vì vậy, trong sứ vụ công khai người ta đã nói Ngài là con bác thợ mộc (x. Mt 13,55). Rồi hôm nay, trẻ Giêsu cùng cha mẹ lên Jerusalem để tham dự nghi lễ buộc của người Dothái (x. Xh 32,14-17).

Qua Tin Mừng Luca cho ta thấy, cha mẹ của trẻ Giêsu rất nghiêm túc trong việc giữ lề luật. Bởi vậy, ngay khi mới mười hai tuổi Đức Giêsu đã cùng với gia đình lên dự lễ. Và cũng trong dịp này, gia đình trẻ Giêsu đã xảy ra sự cố là sau khi kỳ lễ kết thúc, Đức Giêsu đã ở lại trong Đền Thờ mà cha mẹ Ngài không hay biết gì cả. Một vấn đề được đặt ra là tại sao trẻ Giêsu lại không cùng đi chung với cha mẹ? Có lẽ đã nhiều lần trẻ Giêsu cùng cha mẹ lên Jerusalem dự lễ và đã không có chuyện gì xảy ra. Cho nên lần này cha mẹ Ngài cũng tưởng như những lần trước là Ngài đi chung với bà con lối xóm (x. Lc 2,44).

Không như suy nghĩ quen thuộc, lần này cha mẹ của Ngài đã bị lạc mất con. Họ đang đau khổ bồn chồn, lo lắng. Chắc đã có lúc họ tự trách mình đã không chu đáo trong việc chăm sóc con của mình. Nhưng sau bao lo lắng và bôn ba đi tìm, họ đã được lại người con yêu của mình, đang ngồi chung với các bậc thầy Do thái, trong một tư thế vừa đặt câu hỏi vừa trả lời. Trong thái độ này cho thấy trẻ Giêsu dường như không lo nghĩ gì về cha mẹ trần thế của Ngài, cho nên khi mẹ Ngài hỏi “Sao con lại làm cho cha mẹ như thế?” (Lc 2,48). Ngài đặt lại vấn đề là: “Tại sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà Cha con sao” (Lc 2,49). Một lối hành xử cho thấy sự trưởng thành của Đức Giêsu. Đến lúc Ngài biết mình phải làm gì rồi, Ngài có bổn phận và ơn gọi riêng phải thi hành. Mặc dầu lời Ngài nói với cha mẹ lúc ấy họ chưa hiểu gì cả, nhưng cũng không vì thế mà cha mẹ Ngài thôi không lắng nghe những lời Ngài nói (x. Lc 2,51b). Và rồi sau khi cuộc đối thoại của Ngài với cha mẹ kết thúc, Ngài trở về Nadaret và hằng vâng phục các ngài (x. Lc 2,51).

Những gì đã xảy ra trong mái ấm gia đình Nadaret, cách nào đó cũng đang xảy ra trong mỗi gia đình chúng ta hôm nay, cách riêng là các gia đình công giáo. Vì vậy có thể nói: cách gia đình Thánh Gia xử lý đã trở thành một mẫu mực để tất cả mọi gia đình khác phải noi theo. Bởi trong chính gia đình thánh này, mỗi người đều hết mực tôn trọng và lắng nghe nhau và cùng đồng hành với nhau vượt qua mọi gian khó. Mỗi người luôn sống sứ mệnh là công dân Nước Trời và cũng là công dân trần thế. Và, chúng ta, những người sống đời tu hay đời sống hôn nhân gia đình đều phải đóng vai trò là một Giêsu, một Maira và một Giuse trong sứ mệnh của mình. Để trong từng công việc, chúng ta đều trở thành chi thể của nhau, trong sự vâng phục, yêu mến và trân qúy lẫn nhau. Mỗi người chúng ta phải trở thành những ngọn nến hồng làm ấm lên chính gia đình, cộng đoàn mình đang sống. Và như gia đình Thánh Gia, chúng ta sống cho nhau và vì nhau, cùng nhau tìm đến nguồn ơn cứu độ là Thiên Chúa.

M. Zita Hiển, CĐ Phước Thiên