Thơ Ca

ĐƯỜNG TÌNH THẬP GIÁ - Thơ Viện phụ Bảo Tịnh Nguyễn Đức Chánh

 

 

Đan sĩ Linh mục Bảo Tịnh NGUYỄN ĐỨC CHÁNH

Viện phụ Đan viện Thánh Mẫu Phước Lý

 

   Khi mới bước vào đời tu, tâm hồn người ứng sinh còn tinh khôi với tình yêu thuở ban đầu “Tu viện đêm đầu giấc ngủ say”, còn mang nơi mình một khát vọng vươn lên với lý tưởng “những sợi tơ lòng trải khắp muôn phương” và “muốn uống cạn bao giòng máu chảy về” tim Chúa. Bằng đời sống tin yêu, vâng phục và âm thầm hy sinh. Rồi thời gian dần qua, nhiều sắc màu thay nhau ẩn hiện và ai đó đã “có những lúc vương sầu héo hắt” khi “nghĩ chuyện đời còn nặng trĩu hai vai” và “đôi môi ngọt chưa vơi mùa thương nhớ”. Bởi “tim bằng thịt và giòng máu nguyên hồng” nên yếu đuối, sầu vương cũng là chuyện thường tình của kiếp người. Nhưng vượt trên tất cả, Chúa yêu và Chúa chọn có “Tình Cha” đổi mới cuộc đời khi “ta quyết theo Ngài cho trọn vẹn”.

Mời các bạn đến với thơ của Đan sĩ Linh mục Bảo Tịnh NGUYỄN ĐỨC CHÁNH, để bắt gặp một trái tim nồng cháy, quyết cùng Chúa đi trọn đường tình thập giá, mang gánh yêu thương dù phận người yếu đuối lắm mong manh. 

(Biên tập:  M. Thiên Giang)

 

 

 

      TU VIỆN ĐÊM ĐẦU

 

     Tu viện đêm đầu giấc ngủ say

     Ấm lòng xuân trẻ mộng tràn đầy                                       

     Một lòng phó thác và trông cậy

     Tu sửa đời mình với tháng ngày.

 

Con đã mang về cả gió mây

Từng làn sương nhẹ ấm trong tay

Bao nhiêu ca khúc trên đường thẳm

Hợp với tình con mến Mẹ này.

 

Hạnh phúc giờ đây mới gọi là

Thiên đường “tu viện” ngợp hương hoa

“Yêu thương” bay khắp trong phòng ngủ

Một khối tình yêu mãi đậm đà.

 

Tình Mẹ cao dày nghĩa nặng sâu

Chắp tay làm dấu nguyện đôi câu

“Yêu thương” nguồn sống luôn thầm nhủ

Mến Chúa yêu người mãi khắc sâu.

 

 

 

VƯƠN LÊN

 

Trần gian là chuỗi ngày con đang sống

Đầy giận hờn đau khổ lẫn mừng vui

Là đấu tranh vươn mãi chẳng khi lùi

Học phép mầu nhiệm biến sầu ra hạnh phúc.

 

Cho con sống với niềm vui vâng phục

Noi gương Ngài trong thầm lặng hy sinh

Yêu phục vụ là lẽ sống đời mình

Xây cuộc sống luôn bình an trong Chúa.

 

Con xin dâng bao mộng đời chan chứa

Những sợi tơ lòng rãi khắp muôn phương

Nối kết muôn người trong một tình thương

Về bên Chúa vua tình yêu muôn thuở.

 

Và trong con còn nhiều… thật nhiều nữa

Phận bụi hèn vẫn mãi là hư không

Nhưng con tin nơi lòng Chúa khoan hồng

Dẫn con về quê trường sinh bất diệt.

 

 

 

 

YÊU THƯƠNG

 

Yêu thương là chẳng đắn đo

Chẳng dùng mưu kế bày trò gạt nhau

Là tô đời sống đẹp màu

Tình người, tình Chúa cùng nhau một tình

Tô sao cho thật đẹp xinh

Tô sao cho thắm duyên tình trong tim

Yêu thương chẳng thể vì kim

Làm cho cuộc sống nổi chìm khó khăn

Yêu thương xin chớ băn khoăn

Lắp đầy những khoảng cách ngăn giữa người

Yêu thương làm nở nụ cười

Gắn liền cuộc sống trên môi hằng ngày

Yêu thương là phải dựng xây

Xây bằng viên gạch tròn đầy tình thương

Yêu thương xin chớ coi thường

Ươm mầm hạnh phúc trên đường ta đi

 Từ lời nói đến hành vi

Ta nên tế nhị cũng vì thương yêu

Cùng bao trách nhiệm mọi điều

Ta nên nói ít làm nhiều thì hơn

Giúp nhau làm đẹp xác hồn

Lời cầu kinh nguyện sớm hôm chuyên cần

Giữ tình yêu Chúa trong tâm

Cùng tình người thế luôn cân trong hồn

Giúp nhau tiến bước về nguồn

Về nơi hạnh phúc quê hương trên trời.

 

 

 

 

         TÌNH CHA

 

Trời cao thăm thẳm rộng bao la

Nước biển muôn năm vẫn mặn mà

Trăng ở ngoài kia trăng sáng quá!

Nhưng sao sánh được khối tình Cha.

 

Làm sao cắt nghĩa khối tình Cha

Mãi mãi ngàn năm đổ xuống ta

Tiếp diễn tình Cha trên thập giá

Lan vào vũ trụ rộng bao la.

Dù cho nhân thế phụ tình Cha

Muôn thuở tình Cha vẫn đậm đà

Càng nghĩ càng suy càng thấy lạ!

Trí hèn không thể hiểu cho ra.

 

Xin dẫn con đi đường của Chúa

Con đường thập giá Chúa đi qua

Xin giết con bằng lòng Chúa khát

Tiếng lòng Chúa khát ở đồi cao…

 

 

 

HAI MẦU TRẮNG

 

Áo trắng thơm tho trắng đẹp xinh

Con vừa nhận lấy khoác trên mình

Đời con, con ước như mầu trắng

Tình Chúa thắm nồng sống khiết trinh.

 

Hai mầu trắng đẹp sắc xinh tươi

Chưa nhuốm bùn nhơ của cuộc đời

Hai màu tỏa chiếu hương trinh khiết

Tỏa ngát hương thơm cả đất trời

 

 

              CÓ NHỮNG ĐÊM

 

Có những đêm thao thức hoài không ngủ

Con nhớ về quê mẹ sống yêu thương

Lòng băn khoăn khi còn chốn tha phương

Con làm gì để hưởng tròn hạnh phúc.

 

Trời đêm nay ánh trăng vàng tỏa rực

Vẻ huyền mơ hay tại chính con mơ

Đời con thơ hay cảnh đẹp trời thơ

Con ngây ngất cho đời mình chắp cánh.

 

Con bay đi vào đất trời trinh bạch

Nhạc ân tình êm nhẹ giữa đêm thanh

Cùng hòa tấu ngợi khen Mẹ nhân lành

Con hòa nhập gởi tình con thơ dại

 

Mẹ kiều diễm cả hoàn cầu kính bái

Rồi sững sờ chiêm ngưỡng bước Mẹ đi

Và hồn con ngất lịm sướng mê ly

Khi Mẹ đến dắt con về quê Mẹ.

 

Tài trí nào nói lên cho đủ lẽ

Bút mực nào vẽ được cảnh thần tiên

Tấm lòng nào ghi trọn hết nỗi niềm

Quê hương Mẹ như là con đang sống.

 

Tôi muốn muôn người trong một Chúa

Như cành kia mãi hiệp cùng cây

Sự sống tràn trề hoa kết trái

Bình an của Chúa hưởng tròn đầy.

 

Tôi yêu tôi muốn bao điều thiện

Nhưng ngại làm sao lúc khởi đầu

Còn bao điều dữ tôi căm ghét

Mà có bao giờ ghét được đâu.