Thơ Ca

HỒN TU VÀO THƠ - M. Justino Nguyễn Xuân Sĩ -TP

Đời tu là một điệp khúc kiên trì, cho tim uống chút vị thì mát trong lòng. Tu, thơ nay nhập một dòng, yêu người mến chúa mặn nồng nên thơ

 

HỒN TU VÀO THƠ

 

M. Justino Nguyễn Xuân Sĩ  

 

Lời mở

 

Người ta thường nói: “ đời không như là mơ”. Tương tự chúng ta cũng có thể nói: “ đời không như là thơ “. Vì thơ là một cái gì đó mang tính mộng mơ, bay bổng và đôi khi có chút mông lung. Tuy nhiên, cuộc đời sẽ trở nên cằn cỗi hơn nếu thiếu đi sự tươi mát trong những vần thơ. Cuộc đời sẽ trở nên cứng nhắc hơn nếu thiếu đi vẻ uyển chuyển nơi những điệu thơ. Vì thế, cuộc đời làm nên thơ và thơ giúp đời thăng hoa hơn.

Một tâm hồn đan sĩ cũng là một kiếp người lữ hành trong cuộc đời.Tuy không có chút gì là thi sĩ nhưng qua những bài thơ này, tôi muốn phác họa một bức tranh của một tâm hồn đi tu. Tâm hồn ấy bước theo tiếng gọi của Chúa trong lý tưởng nên thánh, nhưng song hành là những thách đố của diêm dúa trần ai trong thân phận mỏng giòn của kiếp người.

Để hồn tu nay đã vào thơ, bước chân theo Chúa cũng mộng mơ yêu đời. Chữ yêu không nói thành lời, con tim rung cảm chơi vơi loạn kỳ.

Đời tu nhiều lúc cảm thấy hăng say và đẹp đẽ nhưng cũng không ít khi mang dáng vẻ tẻ nhạt và nhàm chán. Vì thế, đời tu là một điệp khúc kiên trì, cho tim uống chút vị thì mát trong lòng. Tu, thơ nay nhập một dòng, yêu người mến chúa mặn nồng nên thơ.

Năm nay đánh dấu một bước ngoặt, một điểm mốc lịch sử của Hội Dòng Xitô Thánh Gia. Đó là năm kỷ niệm mừng bách chu niên Cha Tổ Phụ Biển Đức Thuận sáng lập hội dòng. Cách riêng là bản thân tôi, đây là năm tôi kết giao trọn đời với Thiên Chúa khi lãnh nhận hồng ân vĩnh khấn. Vì thế, khi ra mắt tập thơ nhỏ bé này, tôi muốn có một chút đóng góp nho nhỏ hay một chấm phết nào đó trong bản trường ca tạ ơn của hồng ân đời đan tu. Như trong tông thư “ ngàn năm thứ ba” của Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II mời gọi, thì mỗi đan sĩ Xitô Thánh Gia khi bước qua trăm năm thứ nhất này hãy “ nhìn lại quá khứ với lòng biết ơn, sống thực tại với niềm say mê và hướng tới tương lai trong niềm hy vọng”.

Tập thơ này không có nhiều chất thơ và  nội dung không có gì là mới mẻ hay lôi cuốn, vì thế quý độc giả cứ xem đây như là đôi ba tâm tình cầu nguyện trong một cảm thức tâm linh chất phác họa của một tâm hồn tu dâng lên Chúa Giêsu “ Đấng là đường, là sự thật và là sự sống” (x. Ga 14,6). Nguyện xin Thiên Chúa Ba Ngôi là tình yêu và giàu lòng xót thương ban muôn phúc lành cho quý vị qua lời chuyển cầu của Mẹ Maria, Cha Thánh Giuse và toàn thể các thánh.

 

 

 

 

 

Tu đi vào thơ

 

Hồn tu nay đã vào thơ

Bước chân theo Chúa, mộng mơ yêu đời

Chữ yêu không nói thành lời

Con tim rung cảm chơi vơi loạn kỳ

Đời tu điệp khúc kiên trì

Cho hồn uống chút vị thì mát lòng

Tu – thơ nay nhập một dòng

Yêu người mến Chúa mặn nồng gieo thơ.

 

 

 

 

 

 

Ngày đi tu

 

Đáp ân tình Chúa thương

Giã từ nơi học đường

Đời sinh viên để lại

Một mảnh đời thơm hương.

 

Tháng ba hoa cải nở

Tâm hồn đầy hớn hở

Được chú chở đi tu

Ngày hai chín rộng mở.

 

Đường Ba Cu đầy nắng

Trời trong xanh mây trắng

Thấy lòng sao bồi hồi

Khi tìm đời xa vắng.

 

 

Đường Trần Phú ở trước

Nơi đan viện Thiên Phước

Xe đưa ta đến gần

Chỉ còn vài trăm thước.

 

Bên đường sóng vỗ về

Trùng dương ngát hồn quê

Xa xa Thánh tượng Mẹ

Tay bế con đê mê.

 

Đặt chân tới cổng thiền

Tim tôi đã triền miên

Cảnh vật xôn xao lại

Lời chào của thiên nhiên.

 

Bước chân xuống nhà khách

Xin gặp cha phụ trách

Thầy nhà khách mời ngồi

Nhẹ rót nước vào tách.

 

Cha đến ngắm mặt người

Hiền hậu luôn mỉm cười

Câu chuyện nổ như pháo

Ai nấy đều vui tươi.

 

Sau cùng cha nhận lời

Giọng ngọt ấm kêu mời

Con tạm ở nhà khách

Từ nay theo Chúa Trời.

 

 

 

 

 

Tìm Chúa

 

Đời người trăm nẻo đi tìm

Bao niềm khắc khoải con tim ưu sầu

Vì đời thăm thẳm bể dâu

Như thuyền lạc lõng tìm đâu bến bờ

Thấy khi đốm sáng lờ mờ

Tưởng chừng hạnh phúc mong chờ không xa

Nhưng rồi cũng tựa bóng ma

Tiền tài danh vọng ấy là hư không

Ngẫm đời giác ngộ đã thông

Nay con tìm Chúa chẳng trông đợi gì

Âm thầm cất bước ra đi

Tim nơi thanh văng cần chi ai nhìn

Sống trong bầu khí niềm tin

Nơi miền đất lạ xây tinh yêu thương

Đói no thiếu thốn coi thường

Vì trưng có Chúa là đường con theo

Đất cằn, rừng núi cheo leo

Quyết tâm tìm Chúa, hùm beo chẳng nề

Anh em sống một câu thề

Đi chung tìm Chúa trọn bề trước sau

Vui vầy đầm ấm bên nhau

Cận kề nhan Chúa kinh cầu sớm chiều

Hương lòng say tỏa tin yêu

Lời thưa câu đáp sóng triều triền miên

Triên miên dâng Chúa nhân hiền

Triền miên với Chúa tình duyên chẳng rời

Hát kinh phụng vụ thay đời

Kết dâng lên Chúa kiếp người mỏng manh

Dù xa thế sự cạnh tranh

Chẳng xa một kiếp nữ hành thế nhân

Như xưa Con Chúa xuống trần

Nên người phục vụ, ân cần lo toan

Hy sinh con nguyện hỷ hoan

Bao nhiêu bổn phận chu toàn chẳng lo

Há chi thua thiệt nhỏ to

Vì chưng mến Chúa thước đo yêu người

Luôn luôn làm với nụ cười

Vì đây dấu Chúa nơi người anh em

Thắm tình huynh đệ ấm êm

Bao niềm khát vọng cùng đem tỏ bày

Nguyện xin Mẹ Chúa cầm tay

Dìu con qua những tháng ngày gian nan

Trong niềm hy vọng chứa chan

Ngày sau gặp Chúa thiên nhan tỏ tường.

 

 

 

 

 

Mặc áo Thiên thần

 

Lắng nghe tiếng vọng ngàn đời

Con nay theo bước Chúa Trời gọi con

Dù thân yếu đuối mỏng giòn

Con xin dâng Chúa tình son trọn niềm

Sóng kia nhịp vỗ triền miên

Đá kia lòng tẽ an nhiên tháng ngày

Trần gian vẫn gọi chẳng say

Tình trời kiên vững, thẳng ngay thế tình

Hân hoan nhịp bước tập sinh

Xitô áo xám chứng tình con dâng

Tâm hồn bay bổng lâng lâng

Mặc vào áo mới mấy vầng thiên ân

Trắng tinh màu áo thiên thần

Khoác nên người mới theo tình Giêsu

Cùng người con sống đời tu

Có Ngài con dám phiêu du kiếp này

Mai đây con biết có ngay

Tinh con dâng Chúa lung lay lời thề

Chân con cứ muốn quay về

Bởi chưng vai nặng nhiều bề vấn vương

Vậy vào lòng Chúa  xót thương

Cho con theo Chúa dù đường còn xa

Bao lần vấp hố châu sa

Bấy nhiêu tình Chúa thứ tha đợi chờ

Áo dòng áo trắng tình thơ

Giêsu gin giữ tin thờ vẹn nguyên

Đời còn lắm nỗi truân chuyên

Con đi theo Chúa thiên duyên đường dài

Trông chờ vinh phúc tương lai

Tựa lương lòng Mẹ hình hài bé thơ

Thiên đàng thỏa nỗi mong chờ

Ba Ngôi một Chúa bến bờ an vui.

 

 

 

 

 

Chiếc áo dòng cũ

 

Nhớ thủa nào trắng sáng huy hoàng

Nắng đưa hướng quyện một sắc vàng

Tôi tung bay lả lơi trong gió

Được giữ gìn nâng niu kỹ càng.

 

Qua tháng năm bàng hoàng nhận thấy

Màu trắng xưa nay vấy bụi đời

Trong tiếng nấc chiều vàng chơi vơi

Tôi thầm mong ước phận đừng đưa đẩy.

 

Đời không đưa thế sao tồn tại

Từ mảnh vải nên áo dòng xinh

Tôi với người ân tình còn mãi

Ngày qua ngày thấm đượm hương kinh.

 

Dù giờ đây áo cũ buông tơi

Như lá rụng ánh thu vàng rơi

Đường chỉ với thời gian đã mục

Và hàng cúc chỗ nguyên chỗ rời.

 

Tôi vẫn đẹp dù đời chắp vá

Vì căn tu, áo dòng ghi dạ

Trừ lòng người lạc chốn phiêu du

Chiếc áo dòng đời tu nấn ná.

 

 

 

 

 

 

Ngoái lại

 

Niềm vui theo Chúa ngày đầu

Bước chân đều tiến tình sâu lên đường

Dầu cho lạc hướng ngàn phương

Lòng con quyết chí vượt đường chông gai

Bao năm cất bước theo Ngài

Dừng chân ngoái lại muôn mai quay về

Tâm như quyết bỏ câu thề

Bởi chưng vai nặng lê thê lụy trần

Bâng khuâng nỗi nhớ người thân

Luyến vương nghiêng ngả cán cân tình đời

Thuyền con lạc lõng trùng khơi

Gian truân, thử thách bến đời tìm đâu

Lòng mang thất vọng tru sầu

Nhìn đời thăm thẳm bể dâu khôn dò

Con mong tin cậy được to

Cho bằng hạt cải đắn đo không màng

Vững chân trước cảnh phũ phàng

Đường con theo Chúa nhẹ nhàng sắt son

Tay trong tay, Chúa với con

Bên nhau ta bước cho tròn tình duyên.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nỗi lòng người ra đi

 

Đời tu có lúc ai hay

Nghĩa tình có đó, chia tay cũng rồi

Người đi là bạn hay tôi

Ta đều lo lắng: đơn côi giữa đời.

 

Như thuyền bỏ bến ra khơi

Đi tìm bến mới rối bời không yên

Nỗi niềm khắc khoải triền miên

Phương nào tới bến, tới niềm an vui.

 

Sóng đời từng đợt dập vùi

Bon chen tìm kiềm ngọt bùi phù vân

Mấy ai có được lòng nhân

Khó cho ai sống tinh thần đời tu.

 

Như người riêng cõi cảnh tù

Giữa dòng xuôi ngược mịt mù châu sa

Dẫu rằng thế sự gọi ta

Một lời cho bạn cũng là cho tôi.

 

Mặc đời gió đẩy thuyền trôi

Trôi trong đêm tối, xa xôi bão bùng

Hãy tin có Chúa ở cùng

Vì người luôn ẩn dù chung  một thuyền.

 

Đến khi cặp bến bình yên

Chúa cho diện kiến nhãn tiền thiên nhan

Mặt ta nhận thấy rõ ràng

Rằng người sát cánh đồng hành cùng ta.

 

 

 

 

 

 

 

Cho con quên đi

 

Trong đời ai chẳng vấn vương

Buồn vui, sướng khổ, nhớ thương tìm về

Con xin quên được nhiều bề

Một lòng tìm Chúa chẳng hề phôi phai.

 

Quên đường ướt đậm sương mai

Tuổi thơ in dấu chân nai không còn

Ấu thơ được phúc roi đòn

Cha thương mẹ dục mỏi mòn ai hay.

 

Cho quên bữa tiệc chia tay

Bạn bè bỏ lại tháng ngày lo thi

Ngậm ngùi nuốt lệ ra đi

Tình thầy nghĩa bạn còn chi muộn màng.

 

Cho quên tình khúc dở dang

Chiều thu ly biệt lệ nàng tuôn rơi

Rơi trong tiếng nấc nghẹn lời

Thương cho duyên thắm tình đời chia xa.

 

Cho quên đường nẻo ngã sa

Thúc con quay bước về cha nhân hiền

Đẩy xa bao nỗi ưu phiền

Sắt son nhà Chúa vẹn tuyền trinh trong.

 

Cho quên ai đó mất lòng

Tâm con đẹp mãi nụ hồng thương yêu

Chúa ơi! Con nguyện quên điều

Quên con cát bụi lụy nhiều đa đoan.

 

 

 

 

 

Tình Cha núi đá

 

Tựa mình vách đá cheo leo

Nhìn ra biển cả mang theo cuộc đời

Mênh mông giữa cõi mây trời

Thân con cát  bụi chẳng vời gió sương.

 

Nghe chuông vang vọng thánh đường

Gọi  con quy hướng tình thương Cha hiền

Cha ơi! Con vẫn ưu phiền

Vì đời còn lắm truân chuyên lệ sầu.

 

Cúi nhìn chân núi lo âu

Quay vào một cõi thẳm sâu tâm hồn

Sao con lo lắng bồn chồn?

Lời yêu Cha trách con còn nhớ chăng?

 

Để rồi long rộn tung tăng

Dạt dào sức sống búp măng trên cành

Có cây trổ đọt xanh xanh

Luồn qua kẽ lá nắng thanh gọi vào.

 

Tâm con hạnh phúc dâng trào

Có Cha – núi đá con vào tựa nương

Qua bao giang khó dặm trường

Tình Cha núi đá con nương tựa vào.

 

 

 

 

 

 

Buồn

 

Nhìn ra biển cả bốn bề

Quay vào một cõi gợi về đau thương

Mây trời khoác áo thê lương

Lòng người mặc lấy tơ vương lụy trần

Gió qua thương cảm dừng chân

Xoáy vào mi mắt rân rân nghẹn ngào

Nỗi buồn tựa sóng dâng trào

Dậy lên muôn đợt xé cào tâm can

Chim sầu kêu tiếng miên man

Người buồn chẳng biết ai san ưu phiền

Tựa lưng ghế đá ngoài hiên

Ghế sao! Ghế cứ nặng yên không lời

Ngoài trời mưa chẳng ngừng rơi

Hỏi ai cho biết phận đời là đây?

Khi nào trời hãy hết mây

Cho lòng vơi nhẹ cái chây chất  buồn.

 

 

 

 

 

 

          Vui

 

Bầu trời sao đẹp thế

Mây đưa tay gạt lệ

Hừng đông nhoẻn miệng cười

Lòng tôi đang mở lễ.

 

Đời không còn hậm hiu

Qua tháng ngày buồn thiu

Bao giận hờn đi vắng

Nay chỉ còn niềm vui.

 

Tôi quảng đại san sẻ

Một mảnh đời tươi trẻ

Vui lại càng thêm vui

Người người cùng sống khỏe.

 

 

Tôi ước người như tôi

Và tôi là cuộc đời

Cho đời là bể phúc

Nụ cười đẹp trên môi.

 

 

 

 

 

 

Tình cha

 

Âm thầm đón gió biển khơi

Ân cần ôm ấp dòng đời chúng nhân

Chở che khi có bão gần

Thái sơn núi đó ai lần nhận ra?

 

Còn gì là khác tình cha!

Bề ngoài lạnh nhạt lời la tiếng rầy

Nhưng thương chất chứa tràn đầy

Nơi lòng tận tụy, bàn tay sần sùi.

 

 

Vợ con chia sẻ ngọt bùi

Bao nhiêu cay đắng, cha vùi lòng son

Tình cha sánh tựa núi non

Mặc sương, đội nắng, hao mòn vì dông.

 

Thương con lặn lội giữa đồng

Đêm về bỏ giấc xuống sông kéo chài

Sao trời thầm đếm công ai?

Chính tình cha đó còn ai hơn nào!

 

Vọng nên tiếng nấc nghẹn ngào

Thương cha gánh vác gian lao lặng thầm

Thương cha lặng lẽ trầm ngâm

Hằng đêm suy nghĩ, khổ tâm đã nhiều.

 

Cho con thân xác mĩ miều

Lớn lên trong nắng tình yêu cha hiền

Biển ru sóng vỗ triền miên

Tình cha tình đó vững bền thiên thu.

 

Nay con đang bước đời tu

Tình cha chiếu sáng bến mù trùng khơi

Tri ân trong suốt cuộc đời

Tình cha hòa với Chúa Trời thương con.

 

 

 

 

 

 

 

Mẹ tôi

 

Cả đời vất vả vì con

Tấm thân yếu liễu hao mòn vì yêu

Thương con trăn trở sớm chiều

Nhớ chồng sao khỏi một điều trông mong

Đêm đêm giấc ngủ chưa xong

Mẹ thầm thức giấc xuống sông đi làm

Màn đêm sương giá đã nhàm

Cho con thẳng giấc, quai hàm có ăn

Và rồi mẹ lai băn khoăn

Cho con đêm giá có chăn ấm mình

Chợ phiên mẹ lại đinh ninh

Chi sao cho khỏi chồng mình luyên thuyên

Thương con mẹ chẳng tiếc tiền

Ngọt ngào bánh kẹo mẹ hiền trao ban

Những ngày trời nắng chói chang

Ngồi bên cạnh mẹ hỏi han cuộc đời

Quạt nan đưa đẩy theo lời:

“Con ơi hãy chọn Nước Trời là hơn

Cuộc đời mưa nắng từng cơn

Phận người ngắn ngủi giận hờn thị phi

Con ơi nấn ná làm chi

Cuộc đời thánh hiến hãy đi tới cùng”

Biết rằng mẹ sẽ nhớ nhung

Ngày con xách gói lạnh lùng đi xa

Mẹ thì mẹ tựa hiên nhà

Trông theo con bước lòng mà quặn đau.

Vì rằng từ đó về sau

Nơi con chốn mẹ xa nhau dặm trường

Dặm trường không cách tình thương

Tình thương của mẹ tình trường như xưa

Cây xanh rụng lá một mùa

Mẹ rơi giọt lệ bốn mùa xa con

Tình mẹ nặng nghĩa núi non

Chúa ơi! Con nguyện sắt son theo Ngài

Để trong nỗi nhớ nay mai

Mẹ rơi giọt vắn giọt dài lệ vui.

 

 

 

 

 

 

 

Cây sáo đời con

 

Đời con cây sáo non cao

Được thần khí Chúa thổi vào bài ca

Tạ ơn tình Chúa hải hà

Nâng niu cát bụi tay cha không rời

Sao kia một cõi mây trời

Con đây Chúa dựng không người nào như

Cho đời viết mãi tình thư

Gửi lên Thiên Chúa tâm tư vẹn tròn

Khi tay Chúa mở nhạc son

Âm vang xa mãi vẫn còn du dương

Là đời hát khúc yêu thương

An vui con sống, đoạn trường xa bay

Khi tay Chúa đóng ai hay

Là đời mặc lấy chua cay phàm trần

Nhạc đồ vẫn đọng tri ân

Đời con cây sáo thiên ân thổi đầy.

 

 

 

 

 

 

 

Tình cha

 

Âm thầm đón gió biển khơi

Ân cần ôm ấp dòng đời chúng nhân

Chở che khi có bão gần

Thái sơn núi đó ai lần nhận ra?

 

Còn gì là khác tình cha!

Bề ngoài lạnh nhạt lời la tiếng rầy

Nhưng thương chất chứa tràn đầy

Nơi lòng tận tụy, bàn tay sần sùi.

  

Vợ con chia sẻ ngọt bùi

Bao nhiêu cay đắng, cha vùi lòng son

Tình cha sánh tựa núi non

Mặc sương, đội nắng, hao mòn vì dông.

 

Thương con lặn lội giữa đồng

Đêm về bỏ giấc xuống sông kéo chài

Sao trời thầm đếm công ai?

Chính tình cha đó còn ai hơn nào!

 

Vọng nên tiếng nấc nghẹn ngào

Thương cha gánh vác gian lao lặng thầm

Thương cha lặng lẽ trầm ngâm

Hằng đêm suy nghĩ, khổ tâm đã nhiều.

 

Cho con thân xác mĩ miều

Lớn lên trong nắng tình yêu cha hiền

Biển ru sóng vỗ triền miên

Tình cha tình đó vững bền thiên thu.

 

Nay con đang bước đời tu

Tình cha chiếu sáng bến mù trùng khơi

Tri ân trong suốt cuộc đời

Tình cha hòa với Chúa Trời thương con.

 

 

 

 

 

 

 

Mẹ tôi

 

Cả đời vất vả vì con

Tấm thân yếu liễu hao mòn vì yêu

Thương con trăn trở sớm chiều

Nhớ chồng sao khỏi một điều trông mong

Đêm đêm giấc ngủ chưa xong

Mẹ thầm thức giấc xuống sông đi làm

Màn đêm sương giá đã nhàm

Cho con thẳng giấc, quai hàm có ăn

Và rồi mẹ lai băn khoăn

Cho con đêm giá có chăn ấm mình

Chợ phiên mẹ lại đinh ninh

Chi sao cho khỏi chồng mình luyên thuyên

Thương con mẹ chẳng tiếc tiền

Ngọt ngào bánh kẹo mẹ hiền trao ban

Những ngày trời nắng chói chang

Ngồi bên cạnh mẹ hỏi han cuộc đời

Quạt nan đưa đẩy theo lời:

“Con ơi hãy chọn Nước Trời là hơn

Cuộc đời mưa nắng từng cơn

Phận người ngắn ngủi giận hờn thị phi

Con ơi nấn ná làm chi

Cuộc đời thánh hiến hãy đi tới cùng”

Biết rằng mẹ sẽ nhớ nhung

Ngày con xách gói lạnh lùng đi xa

Mẹ thì mẹ tựa hiên nhà

Trông theo con bước lòng mà quặn đau.

Vì rằng từ đó về sau

Nơi con chốn mẹ xa nhau dặm trường

Dặm trường không cách tình thương

Tình thương của mẹ tình trường như xưa

Cây xanh rụng lá một mùa

Mẹ rơi giọt lệ bốn mùa xa con

Tình mẹ nặng nghĩa núi non

Chúa ơi! Con nguyện sắt son theo Ngài

Để trong nỗi nhớ nay mai

Mẹ rơi giọt vắn giọt dài lệ vui.

 

 

 

 

 

 

 

 

Cây sáo đời con

 

Đời con cây sáo non cao

Được thần khí Chúa thổi vào bài ca

Tạ ơn tình Chúa hải hà

Nâng niu cát bụi tay cha không rời

Sao kia một cõi mây trời

Con đây Chúa dựng không người nào như

Cho đời viết mãi tình thư

Gửi lên Thiên Chúa tâm tư vẹn tròn

Khi tay Chúa mở nhạc son

Âm vang xa mãi vẫn còn du dương

Là đời hát khúc yêu thương

An vui con sống, đoạn trường xa bay

Khi tay Chúa đóng ai hay

Là đời mặc lấy chua cay phàm trần

Nhạc đồ vẫn đọng tri ân

Đời con cây sáo thiên ân thổi đầy.

 

       

 

 

 

 

 

  Tu và tình

 

Bất chợt em hỏi tôi rằng:

Có phải chăng tu là cõi phúc, tình là dây oan?

Một thoáng giật mình tôi trả lời em:

Tu là dây oan, tình là cõi phúc.

 

Lần nữa em lại hỏi tôi:

Có phải tình là cỏi phúc, tu là dây oan?

Thoáng ngập ngừng tôi trả lời:

Tình là dây oan, tu là cõi phúc.

 

Em giận dỗi, em bảo tôi sao thích nói ngược

Em ơi em! Ngược hay thuận là do cách nhìn mỗi người.

 

Nếu em hỏi người mang số phận tình lận đận,

Họ sẽ trả lời: tu là cõi phúc.

Nếu em hỏi người tu mang nặng lụy trần,

Họ sẽ trả lời : tình là cõi phúc.

Em ơi em! Tu và tình là cuộc sống chúng ta.

Trong tình có tu của tình

Trong tu có tình của tu

Tu giữ tình và tinh nâng tu

Tình có đẹp thì tu mới cao quý

Tu có trọn thì tình mới chung thủy

Nếu em đang tình thì mong cho tình phúc

Nếu tôi đang tu thì xin cho tu lành.

 

 

 

 

 

 

Thái Thịnh quê tôi

 

Ai về Thái Thịnh quê tôi

Trời xanh nước biếc thuyền trôi bập bồng

Con sông như mảnh tơ hồng

Kết giao năm xã một lòng yêu thương

Thời xưa dãi nắng dầm sương

Con thuyền độc mộc đưa đường mưu sinh

Buông ra câu hát lời kinh

Trên dòng sông nhỏ nặng tình Chúa – con

Nghe trong đêm vắng nỉ non

Thiết tha lời mẹ ru con giấc nồng

Ngày qua nắng nhạt mênh mông

Buồn trong bát ngát cánh đồng thất thu

Giáo đường cổ kính âm u

Cái chuông keng kẻng làm từ vỏ bom

Đèn dầu le lói tối om

Lập lờ mấy cụ lom khom đền Nhà

Nay thời lam lũ đã qua

Thánh đường xây lại nguy nga vững vàng

Chuông đồng đổ tiếng vang vang

Tường cao mái ngói rõ ràng đổi thay

Thuyền bè được đúc bằng xi

Lướt sông mạnh mẽ trương phi thửa nào

Nhiều nhà cửa rộng lầu cao

Niềm vui chan chứa dạt dào ai ơi!

Nhiều em theo tiếng gọi mời

Dấn thân theo chúa sống đời hiến dâng

Tâm hồn bay bổng lâng lâng

Nhớ về Thái Thịnh bâng khuâng ngọt ngào

Ba đình nghĩa nặng nôn nao

Ba giai điệu khúc xôn xao thắm tình.

 

 

 

 

 

 

 

 

Về miền Tây

 

Đến vùng sông nước miền Tây

Mênh mông nhịp sóng vườn cây rì rào

Trái trăng mơn mởn ngọt ngào

Đung đưa theo gió sánh sao tình người

Miền tây duyên dáng nụ cười

Miền tây mảnh đất ánh ngời linh thiêng

Có cha Bửu Diệp nhân hiền

Dù lương hay giáo con chiên của Ngài

Đền thờ khói tỏa sương mai

Đập dìu cung kính tượng đài Cha yêu

Này đây La Mã phiêu diêu

Hiện hình Đức Mẹ diễm kiều từ bi

Thương đoàn con cái lạc si

Mẹ Hằng Cứu Giúp dẫn đi đường lành

Ninh kiều bến nước long lanh

Con thuyền nhẹ nhẹ khởi hành ngao du

Người dân một sắc thiên thu

Dịu dàng duyên dáng mặc dù gió sương

Miền Tây đi nhớ về thương

Miền Tây còn đó quyện vương tơ lòng.

 

   

 

 

 

 

Nhớ quê hương

 

Làn gió chiều tha phương

Ta tưởng nhớ quê hương

Gọi về bao ký ức

Làm thổ thức yêu thương.

 

Nhớ dáng mẹ tần tảo

Tay dần những hạt gạo

Nâng từng hạt chắt chiu

Phòng tháng ngày mưa bão.

 

Nhớ bóng cha liêu xiêu

Nghiêng nghiêng theo nắng chiều

 Trên đôi vai áo bạc

Vương giọt nắng thương yêu.

 

Nhớ đàn em nhỏ bé

Ươm sức sống tươi trẻ

Đôi mắt cười hồn nhiên

Ríu rít trong tay mẹ.

 

Nhớ chiếc thuyền đung đưa

Trên dòng sông tuổi thơ

Chở theo những ước mơ

Qua tháng ngày xa xưa.

 

Ôi quê hương của tôi

Nỗi nhớ chẳng phai phôi

Qua tháng năm hoài niệm

Tình quê hóa hồn tôi.

 

 

 

 

 

 

Lời gọi tình Cha

 

Phận con một mảnh tầm thường

Giữa đời trăm nẻo dặm trường ố hoen

Thân con yếu đuối mọn hèn

Tâm tư lạc bước bao phen xa Ngài.

 

Khi con mê ngủ đắm say

Vùi trong danh vọng mảy may sớm chiều

Cha ơi! Xin hãy đốt thiêu

Để thân tro bụi biết yêu Cha mình.

 

Khi con mê mẩn dục tình

Trí tâm quên hết bóng hình người Cha

Cha ơi! Nhân hậu thứ tha

Để thân tro bụi thiết tha quay về.

 

Khi con mặc lấy ê chề

Bao nhiêu thất bại não nề tâm con

Cha ơi! Xin hãy ủi an

Để thân tro bụi bình an cuộc đời.

 

Khi con châu lệ tuôn rơi

Ghét ghen, thua thiệt chẳng vời để yên

Cha ơi! Gánh lấy ưu phiền

Để thân tro bụi trung kiên một lòng.

 

Một lòng thanh tịnh trắng trong

Yêu thương quảng đại biển đông dạt dào

Tình Cha như sóng kêu gào

Gọi con tình mến ngọt ngào dâng Cha.

 

 

 

Những bài thơ trên đây được trích nguyên văn từ tập thơ: Hồn Tu Vào Thơ