THƯ VIỆN

SỨC HÚT TÌNH YÊU - thơ Thiên Tâm

Tôi chỉ biết đi tìm theo tiếng gọi Rất âm thầm nhưng mãnh liệt trong tâm...

 

SỨC HÚT TÌNH YÊU

Đan sĩ  – Fx. Assio. Nguyễn Thị Hiền- Thiên Tâm. Nữ Đan Viện Xitô Thánh Mẫu Vĩnh Phước. 

 Từ thuở thiếu thời chị đã mang nơi mình một khát vọng khôn nguôi,  thao thức đi tìm một hạnh phúc giữa cuộc đời.Và một ngày, Thiên  Chúa đã đến với chị như một lời mời gọi thầm kín từ bên trong.Lời  mời gọi đó đã thúc bách chị đi tìm Ngài nơi thanh vắng, cô tịchnhư “  cá bơi vào đại dương” sâu lắng bình yên. Từ đó, chị đã hiến dâng trọn  vẹn cuộc đời như một lời đáp trảtiếng gọi yêu thương,cùng với lời  cảm tạ tri ân Thiên Chúa muôn đời. “Trong niềm tin vào Con Thiên  Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi”(Gl 2,20b) Thơ của chị  cũng đã hiện diện trong bộ sưu tập “Có một vườn thơ đạo” mừng 100  năm ngày sinh nhật thi sĩ Hàn Mạc Tử.
 các bạn cùng chị Thiên Tâm cùng rảo qua các vần thơ đời dâng hiến  mà ai đó đã đáp lời mời gọi yêu thương đi tìm Thiên Chúa giữa những sắc màu của cuộc đời.

 (Biên Tập: M. Thiên Giang)

 

 

 



NGÀI LÀ AI ?

 

NGÀI LÀ AI ? – Chưa bao giờ gặp mặt
Chưa một lần được nghe giọng trầm ấm rót vào tai
Chưa một lần thấy bàn tay dịu dàng vuốt tóc xõa bờ vai
Tay trong tay cùng nhau sánh bước
Trên con đường có lá me bay.
Nhưng ơ kìa, lạ nhỉ !
Từ trong chốn thẳm sâu của cõi lòng này
Sao nghe như thổn thức, như ray rứt, như chờ đợi
Như khát khao, như tìm kiếm, như hướng về
Một Ai đó
Với hiện diện đầy tràn
Ẩn khuất mà thăm thẳm
Vô hình nhưng cuốn hút
Để ngày ngày, nghe chung quanh sao trống vắng
Để đêm đêm, thấy đời mình vô nghĩa quá.
Nếu không có Ngài
Biết tìm đâu lối thoát
Lạy Ngài, xin hỏi
NGÀI LÀ AI ?

 

 

 


LỜI MỜI GỌI CỦA MƯA

 

Tôi nhìn ra ngoài trời
Mưa giăng kín khắp nơi
Một hạt mưa nho nhỏ
Hai hạt mưa nho nhỏ
Và có muôn triệu triệu
Những hạt mưa nho nhỏ
Rào rào rơi trước ngõ
Như réo gọi hồn tôi
Tha thiết tiếng kêu mời :
Hãy yêu nhiều hơn nữa
Đừng ngại ngần lần lữa
Cứ cho đi, cho đi
Cho tất cả những gì
Người anh em cần đến
Chớ cân đo đong đếm
Cứ quảng đại như mưa
Hào phóng rơi nhặt thưa
Trên chỗ sâu chỗ cạn
Nơi có thù hay bạn
Vì mưa vẫn là mưa
Và mưa phải làm mưa.

 

 

 

 

SỨC HÚT TÌNH YÊU


Đau khổ nào mà không gây nhức nhối
Đắng cay nào không rỉ máu trong tim
Thế nhưng sao con vẫn muốn đi tìm
Một tình yêu đã in hình Thập giá ?
Tăm tối quá và cũng vời vợi quá
Những nẻo đường Ngài muốn dẫn con đi
Nhìn tương lai con đâu biết nói gì
Bởi tình yêu dám vượt qua tất cả.

 

 

 

 


BÀI CA THINH LẶNG

 

Ngày xưa ấy có một người đã nói :
“Trong thinh lặng đã có mầm đổ vỡ
Trong yêu thương đã sẵn chứa dại khờ
Nên suốt đời tôi vẫn mãi làm thơ
Làm thơ khóc những hoa tình không trái”.
Tôi thinh lặng cúi đầu không đáp lại
Nợ yêu thương ai vay trả, trả vay
Bởi tương lai chưa nắm chắc trong tay
Nên đâu dám nói nhiều lời ước hẹn.
Tôi chỉ biết mỉm cười trong nấc nghẹn
Xót cho người và xót cả cho tôi
Bởi dòng đời cứ luôn mãi chảy trôi
Mà ta đứng nhìn đời không tiếng nói.
Không hứa hẹn nên tôi không phản bội
Mặc cho người làm thơ khóc tình yêu
Mặc cho đời thích lời nói mỹ miều
Tôi chỉ muốn tìm vui trong lặng vắng.

                * 
              * *

Với thời gian đắm chìm trong tĩnh lặng
Nghiệm sâu xa Thiên Chúa thật tuyệt vời
Và cảm rung trước ý nghĩa cuộc đời
Nên tôi muốn đáp lại lời thơ ấy.

Trong thinh lặng đã có mầm hy vọng
Trong yêu thương đã sẵn có tấm lòng
Nên suốt đời tôi vẫn mãi chờ mong
Hoa Tình yêu sẽ có ngày kết trái.

Tôi vẫn gieo cho dù không được hái
Trái yêu thương chưa thấy ở đầu cành
Nhưng con tim đã rộng mở chân thành
Trong thinh lặng muốn ôm ghì tất cả.


Lạy Thiên Chúa tỏ mình trong lặng lẽ
Chỉ trong Ngài, con mới biết thương yêu
Chỉ với Ngài, con mới dám đánh liều
Dâng hiến cả cuộc đời cho nhân thế.

 

 

 

 

 

MÙ KHƠI

 

Ngài đã dẫn con đi quá xa xôi
Chỉ một mình con thôi - một mình thôi !
Một mình trong đau khổ và thinh lặng
Giữa thế gian này, con thật đơn côi.


Ngài đã kéo con lên thật quá cao
Chỉ một mình con sao - một mình sao?
Một mình trong ruồng bỏ và cô tịch
Con nghe hồn mình chới với xôn xao.


Con mệt lả và muốn dừng chân lại
Nhưng ơ kìa, Ngài cứ tiếp tục đi
Không hứa hẹn và như chẳng biết gì
Chỉ trìu mến vẫy vời con bước tới.


Ngài có biết lòng con đau đớn quá
Nhưng yêu Ngài, con lặng gắng bước theo
Chỉ một mình con theo - một mình theo !
Vì nếm cảm ngọt ngào trong vị đắng.


Rồi đêm tối khuất Ngài trong lặng vắng
Một mình con gào thét để tìm đường
Con sợ quá, nhắm mắt lại và...BUÔNG
Ngài đứng đó, vòng tay nâng êm ái.

 

 

 

 

 

 

LỜI ĐÁP


Nhiều người hỏi sao mà đi tu thế
Hạnh phúc không trong nếp sống chiêm tu
Tôi mỉm cười thế cho mọi ngôn từ
Biết giải thích sao cho người hiểu nhỉ ?


Tôi chỉ biết đi tìm theo tiếng gọi
Rất âm thầm nhưng mãnh liệt trong tâm
Mời gọi tôi cộng tác cứu nhân trần
Nên dấu chỉ cho Lòng Thương Xót Chúa.


Người sáng tạo thế gian này tuyệt quá !
Với tình trần đầy hấp dẫn cuốn lôi
Mảnh hồn này khao khát mãi khôn nguôi
Niềm hạnh phúc không gì thay thế được.


Đấng Tuyệt Đối - Đấng tôi hằng khắc khoải
Đã giang tay trên Thập giá đợi chờ
Trước Tình yêu luôn khẩn thiết gọi mời
Tôi dâng hiến như một lời đáp lại.

 

 

 

 


      VỀ BÊN MẸ


Rồi từ đó con không còn khóc nữa
Mẹ hiền ơi, con đã trở về đây !
Nơi Nhà Chúa, con tìm ra mái ấm
Mẹ kề bên, con khao khát đổi thay.


Không có Mẹ, đời con thành băng hoại
Tuổi đam mê sẽ giết chết linh hồn
Như hơn một lần con đà trót dại
Làm ướt sủng rồi đôi cánh chim non.


Mẹ biết đó, con Mẹ nhiều lầm lỡ
Bã phù hoa, con đã lún bước vào
Từ khước Mẹ, mà Mẹ không dứt bỏ
Dẫn đưa về, thoát ngày tháng lao đao.


Mẹ đầy phúc vì được cưu mang Chúa
Dưỡng nuôi Người bằng giòng sữa trinh nguyên
Phúc hơn nữa, Mẹ đã tin Lời Chúa
Hằng thực thi những huấn lệnh Người truyền.


Con có phúc, vì được làm con Mẹ
Được Mẹ yêu dẫu con thật đớn hèn
Trái tim Mẹ là nơi con nương ẩn
Mặc ngoài kia mưa gió bão bùng lên.


Mẹ thân thương, Lòng Mẹ bao la quá !
Này chim non đang khép nép cúi đầu
Xin tình Mẹ hong khô đi buốt giá
Giữa lặng thinh, con say nếm ngọt ngào...